Categories
Fiction

The altar boy

I developed early, but the curves appeared like sand dunes on a shoreline hard hit by waves. My first love was a waif-like fair skin altar boy with big brown eyes. I kneel mostly during mass in the front row, closer to God or was it to the angel that served Him. On the left pews where all the women were segregated in the seventies, my doe eyes at nine ballooned unblinking trailed him in the full-length white robe. His footsteps on pillows of clouds, from him, emit rays of sunshine, and lingering fragrance of lilies from the valley.

 

Tôi lớn lên lúc khi còn non, thân mã nở nang lốm đốm như những bãi cát duyên hải tồn tại vì sóng. Người yêu đầu tiên là anh giúp lễ da trắng mỏng manh mắt tròn xanh biếc. Tôi quỳ triền miên nguyên buổi lễ ở hàng đầu, để gần với Chúa hay để gần với thiên thần phục vụ Ngài. Bên hàng trái phân chia chỗ phụ nữ ngồi giữa thập niên bảy mươi, mắt tôi nai dại bé chín tuổi ngóng theo chàng trong áo phục trắng dài. Gót chân chàng như bước trên mây, bóng chàng ngập ánh sáng, phơi phớt hương mùi hoa huệ.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s