Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài |a poet died in the trees (107)

a poet died in the trees
his breath lingers still
slow, slowly…

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

(R.I.P sir.
Chân Phương.

poet
(Khánh)

a poet died in the trees

his breath lingers still

slow, slowly…

he tastes the sweetness of the grass

shivering in the wind

hot 

his closing eyes leaked a wind of burning heat

startled

again the eyes opened

+

all at once, the wind explained

he’s yet dead

+

where he is no one knows

to call for him

+

all of this

evident on Facebook

+

a new wind 

once more reiterate his departure 

it felt the emptiness

the wind hovering above the grass 

he’s just tasted

except for its sweetness now

no longer grace

his tongue

+

often

the poet floats above the blades of grass

as dewdrops glisten in the sunlight

falls

darling(no), don’t cry

the flowers the grass in the garden thrives

as your hair

longer still…

+

the wind changed direction

as a convoy(would) wait for a whistle 

+

he’s almost a set of recall

almost the sweetness of remnant grass(in the mouth)

almost all which a part of us

all which a part of all songs

the chorus

a part of a stake, wind mist, rain & tears …

all together fell…

__________

 

một thi sĩ đã chết trong bụi cây

hơi thở của chàng vẫn còn

chậm, chậm…

chàng nhấm vị ngọt của ngọn cỏ

đang lắc lư trong gió

nóng

sự nhắm mắt ứa ra nóng hổi của cơn gió

làm sau đó

chàng mở mắt ra lại

+

cùng một lúc, những cơn gió giải thích

là chàng chưa chết

+

không ai biết chàng ở đâu

để gọi tên của chàng

+

tất cả điều này

đã được đánh dấu trên facebook

+

và bây giờ một cơn gió khác

muốn giải thích sự ra đi của chàng thêm một lần nữa

nhưng nó cảm thấy sự trống rỗng

như thể cơn gió đã cao quá đầu ngọn cỏ

mà chàng vừa nếm

chỉ có điều vị ngọt của nó bây giờ

hầu như không còn chạm vào lưỡi

của thi sĩ

+

đôi khi

thi sĩ vẫn trôi trên các ngọn cỏ

khi mặt trời làm giọt sương lấp lánh

rơi

em đừng khóc

ngoài vườn hoa cỏ mọc

như tóc

vẫn dài…

+

và sau đó gió thay đổi đường bay

như chuyến tàu khi bẻ ghi chờ một tiếng huýt sáo

cho sự ra đi của nó

+

chàng gần như là một bộ nhớ

gần như là vị ngọt của ngọn cỏ còn trong miệng

gần như của tất cả chúng ta

của tất cả các bài hát

mà những điệp khúc

của cọc nhọn, gió sương, mưa & nước mắt…

cùng rơi…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s