Categories
POETRY/THƠ

FOUR POEMS – BỐN BÀI THƠ (167)

perhaps the virus has touched you 
with its finger

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

1.

perhaps the virus has touched you 

with its finger

 

she’s touched you with her finger

because you’ve burnt her lips

 

yesterday, pain in your voice

you found it hard to breath

 

you’re lacking the tone of a poem

as though 

you’re tongue-tied

 

the nights

you forget to with a finger nurture

the poem could’ve been very clever

now to the very end average

 

2.

the virus

kiss you via the sneeze of another man

scaring you

 

unlike her

spilling red wine 

on her lips

 

tears

you wish were as beautiful

 

the poem is nothing but sadness

suspended in the spit of the other man

where he’s hiding

his injury

 

you’re sick but you won’t have to wait for

the poem to reply nor

 

that’s the first time the poem knows how to lie

like you’re refusing to believe her reply

she feels like you’re the moon beneath her gut

giving her cramps

 

3.

you 

dipping the virus in a spring

the water running through your fingers

 

the spring long ago ran through your field

a small cabin

a rabbit and chickens

an ancestral altar

missing but a portrait of you

 

eventually, you’ll be nothing but an old photograph

suspended immiscible

 

after death

checking yourself in the mirror

thinking you’re quite beautiful

with those locks of curls

 

except for the poem and the world

imagined you differently

 

4.

when all viewing your portrait upon the altar

discover you’re a little different

 

looking like a medical officer

in blue personal protective equipment

all covered up like a robot running around

stuck in an isolation area

 

your life

her late due vengeance

her escape 

to create poetry

 

“you” = me, as for you

What about you?

_____

 

1.

có lẽ con virus chạm vào bạn

chỉ bằng một ngón tay

 

nàng không chạm vào bạn bằng ngón tay

vì bạn làm đôi môi nàng bị cháy

 

hôm qua, bạn cảm thấy khó thở

giọng bạn nghe hơi đau đớn

 

bạn thiếu âm sắc của một bài thơ

như thể lưỡi của bạn chưa bao giờ

vặn vẹo

 

như thể trong những buổi tối

bạn đã quên không âu yếm bằng một ngón tay

như thể bài thơ đáng lẽ rất hay

đã tầm thường đến tận câu cuối

 

2.

con virus

nó hôn bạn bằng cái hắt hơi của một người đàn ông khác

làm bạn sợ

 

không như nàng

đổ những giọt rượu vang đỏ

lên môi

 

nước mắt

bạn ước gì nó đẹp như vậy

 

bài thơ chẳng là gì ngoài sự u sầu

của giọt nước bọt bay ra từ người đàn ông khác

mà anh ta đang che giấu

vết thương

 

bạn mắc bệnh mà không cần chờ đợi

bài thơ trả lời

 

đó là lần đầu tiên bài thơ biết thế nào là nói dối

như bạn từng không tin khi nàng nói

nàng cảm thấy bạn là mặt trăng ở dưới bụng

làm nàng đau

 

3.

bạn bắt đầu

dìm con virus vào dòng suối

nước chảy qua các ngón tay

 

dòng suối ngày xưa chảy qua rẫy của bạn

có một ngôi nhà gỗ nho nhỏ

có chuồng gà và thỏ

có hình thờ cha mẹ ông bà

bây giờ chỉ cần thêm hình của bạn

 

bạn rồi chỉ còn là một tấm ảnh cũ

hòa nhập không hòa tan

 

sau cái chết

bạn vẫn soi gương

vì biết mình khá đẹp

tóc xoăn

 

chỉ có bài thơ và thế giới

tưởng tượng về bạn hơi khác

 

4.

khi mọi người nhìn tấm hình thờ

và phát hiện ra bạn trông hơi khác

 

bạn giống như một nhân viên y tế

trong bộ đồ bảo hộ màu xanh

trùm kín như một anh chàng người máy lanh chanh

bị mắc kẹt trong khu cách ly

 

đời bạn

như sự trả thù muộn màng của nàng

vì nàng cần giải thoát

để nàng còn làm thơ

 

“bạn” = tôi, còn chính bạn

bạn thế nào?

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s