Categories
POETRY/THƠ

TWO POEMS – HAI BÀI THƠ (123)

I’m 54 when I was 6 years old
48 years ago
I had never imagined
now the only thing to
do
is Facebook

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

1.

I’m 54 when I was 6 years old

48 years ago

I had never imagined

now the only thing to

do

is Facebook

 

I’ve left my studies approx the year 90

29 years before

when I was still 25

 

now I compose 20 poems each week, 52 weeks each year

year-round

often so tired resting, I thought of number 48

and remember the last day of 54 years ago

not only poetry

I’m already schmaltzy

 

I could look back at 31

or begin at 6

no?

 

or am I 18

when there’s nothing but up

in Nirvana, pieces of rhythmic poetry

melodies…

 

2.

poetry

not a mental illness

it’s just stuck in the darkroom

to then escapes

as rays of happiness

 

since when a room is locked

it’s an invocation of nonsense

and evil

 

it 

could crawl out from a small hole, so you can see

what’s on the other side

 

it could be a keyhole

you’ll need a key

to open the door

 

but you’re afraid, refused to crawl into the hole

it still takes advantage of that light

though small

as though someone is peeking through your keyhole

 

the light shall show you

the continuous process of recycling

in this life everything

more importantly, you’ll use the dark to see

who actually writes poetry?

 

when you’ve created it

even in acting

complaints, screaming

concluding

you laugh, alone, awkward

 

as if you created it and you believe no one thinks it stinks, you’re nothing but

a wax doll

you think life is all roses, soft

but totally without meaning…

 

_______

 

1.

tôi 54 tuổi khi tôi 6 tuổi

48 năm trước

chưa bao giờ tôi biết

rằng bây giờ tôi chỉ còn lo

cho

phây bút

 

tôi bỏ học khoảng năm 90

29 năm trước

nơi tôi vẫn còn tuổi 25

 

bây giờ tôi làm 20 bài thơ mỗi tuần, 52 tuần mỗi năm

quanh năm suốt tháng

đôi khi mệt quá giải lao, tôi nghĩ về số 48

và nhớ ngày cuối cùng của 54 năm trước

không chỉ thơ

mà mình cũng sướt mướt

 

tôi có thể quay lại 31 tuổi

hay bắt đầu từ 6 tuổi

không?

 

hay là tôi chỉ mới 18 tuổi

cái thời suốt ngày nghĩ mình sẽ lên

thiên đường, cùng với những bài thơ vần điệu

du dương…

 

thơ

không phải là căn bệnh trầm cảm

nó chỉ bị mắc kẹt trong một căn phòng tối

và khi thoát ra

đó là ánh sáng của hạnh phúc

 

vì khi căn phòng bị khóa

lại là câu chuyện của sự vô lý

và độc ác

 

có thể chui ra từ một lỗ nhỏ, để bạn nhìn thấy

những gì nằm ở phía bên kia

 

nó có vẻ như là lỗ khóa

bạn cần một chìa khóa

để mở cửa

 

nhưng khi bạn sợ, và từ chối chui vào lỗ

nó vẫn tận dụng lợi thế của ánh sáng

nhỏ nhoi đó

như thể vẫn có kẻ nhòm qua lỗ khóa

của bạn

 

ánh sáng sẽ cho bạn thấy

quá trình tiếp tục tái chế

mọi thứ trên đời đều có thể

và quan trọng hơn, bạn sẽ sử dụng bóng tối để xem

ai mới là kẻ làm thơ?

 

khi bạn làm ra nó

mặc dù giả vờ

phàn nàn, la hét

cuối cùng

bạn cười, một mình, bẽn lẽn

 

vì nếu làm ra nó mà không bị ai bịt mũi, bạn chỉ là

một bức tượng sáp

cuộc đời bạn có thể thơm, mềm

nhưng hoàn toàn vô nghĩa…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s