Categories
POETRY/THƠ

6 POEMS – 6 BÀI THƠ (84)

INEBRIATED POETRY IS ALWAYS WAKING UP LATE

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

1. INEBRIATED POETRY IS ALWAYS WAKING UP LATE

 

Poetry’s voice still hurts

As a blade would stick in the throat

 

Listen to Poetry as you would listen to the rain 

You’ll find Poetry’s body tonight

In your apartment

Where Poetry lay for many days

 

Poetry’s heart wreck with wine 

Poems no longer coursing from pain

Now courses from wine 

Poetry envies the women looking at you

Poetry’s rage

Could rip that woman in half in the dark

 

When you buy and sell a poem like an image of a woman

You destroy the faith in God

God will have to take the heart from your chest

 

As a blade would stick in your chest the pain

Even after the woman calls Poetry back into bed

Poetry would always agree

but never complies

 

the despair of moss clinging to tree bark

Behind in your garden

The prison of Poetry

Where we once upon a time ebullient in songs

Trịnh Công Sơn Ngô Thụy Miên Từ Công Phụng

In every verse hot blood coursing

Lê Uyên Phương

 

We didn’t know how to fake it

We seemingly had travelled the world

Dirt dust mist and smoke

Dead bodies burning

Booming cannonballs flying

Mother, old, running

 

All of Poetry’s angels

Also ran

Together with the people, the angels couldn’t possibly save

As moss continues to cling to eternity

So profoundly…

_____

 

THƠ LUÔN LUÔN DẬY MUỘN VÌ SAY

 

Giọng nói của Thơ còn đau

Như một lưỡi dao mắc kẹt trong cổ họng

 

Lắng nghe Thơ như lắng nghe mưa

Đêm nay bạn tìm cơ thể của Thơ

Trong căn hộ của bạn

Nơi Thơ đã nằm trong nhiều ngày

 

Trái tim của Thơ đã bị rượu phá huỷ

Những bài thơ không chảy ra từ nỗi đau 

Mà chảy ra từ rượu

Thơ ghen tỵ với những người đàn bà nhìn bạn

Cơn thịnh nộ của Thơ

Có thể xé rách đôi bà ta trong bóng tối

 

Khi bạn mua bán bài thơ như tấm ảnh của người đàn bà

Là bạn đã phá huỷ đức tin của Chúa

Chúa sẽ lấy trái tim ra khỏi lồng ngực bạn

 

Nỗi đau cũng sẽ mắc kẹt trong lồng ngực bạn như một lưỡi dao

Cả khi bà ta gọi Thơ quay lại giường

Thơ luôn luôn đồng ý

Nhưng rồi Thơ không đi

 

Sự tuyệt vọng của rong rêu bám trên vỏ cây

Phía sau khu vườn của bạn

Nhà tù của Thơ

Chúng ta từng bập bùng và hát

Trịnh Công Sơn Ngô Thụy Miên Từ Công Phụng

Mỗi ca từ mỗi lần bật máu

Lê Uyên Phương…

 

Chúng ta đã từng không biết giả vờ

Như thể chúng ta đã từng lăn qua cả thế giới

Đầy khói bụi sương mù

Xác người chết cháy

Tiếng đại bác bay

Mẹ già bỏ chạy…

 

Và các thiên thần của Thơ

Cũng bỏ chạy

Cùng với những người mà các thiên thần không bao giờ có thể cứu

Vì rong rêu cứ cố bám vào vĩnh cửu

Quá sâu…

 

*****

 

  1. POETRY SKETCHING A FLAME 

USING WINE TO INCINERATE LEAVES

 

Outside the window

Golden pine trees carefree

The day Pautovsky passed

Tears flowed on the pages

Vũ Thư Hiên

 

Dear God, Poetry has never drank at all?

Light 

Falling into the valley

Like Poetry falling into a pot of ferment

Sinking 

 

They had to extract it a few times

A spare glass of wine

For Poetry

Celebrating a new year

 

New year’s eve

Poetry walking on a trail 

A string of escaping horses

Pulling a bottle of wine

The trail of wine staining the sidewalks

Under the streetlights

Glorious like blood

The twinkle

In our eyes

_____

 

THƠ PHÁC THẢO MỘT NGỌN LỬA

VÀ DÙNG RƯỢU ĐỐT CHÁY NHỮNG CHIẾC LÁ

 

Bên ngoài cửa sổ

Lơ lửng những cây thông màu vàng

Ngày Paustovsky vừa chết

Nước mắt chảy trên trang giấy

Vũ Thư Hiên

 

Trời ơi Thơ có uống rượu bao giờ đâu?

Ánh sáng

Ngã vào thung lũng

Như Thơ ngã vào hũ men

Chìm lỉm

 

Người ta phải chắt ra thêm mấy lần nữa

Ly rượu thừa

Cho Thơ

Mừng năm mới

 

Giao thừa

Thơ đi trên con đường

Nơi đàn ngựa sút chuồng

Kéo theo chai rượu

Những vệt rượu đổ dọc theo vỉa hè

Dưới ánh đèn đường

Nhìn lộng lẫy như máu

Trong tia mắt

Của tất cả chúng ta

 

*****

 

  1. THE ONE THING POETRY RECALLS

 

In the middle of the night

All the windows tightly shut

Across town the public loudspeakers screaming

Famous verses by Poetry

 

Footprints of stars once upon a time on the pavement

Fading 

Poetry stacking it all in a pile

Placing one on top the other

Accelerating fully on the highway

 

Not to look for a garbage dump

Poetry needs no souvenir

As one needs not a past

As one needs not

As an animal

Would not

_____

 

ĐIỀU DUY NHẤT THƠ NHỚ

 

Là nửa đêm

Các cửa sổ đóng kín

Và đài phát thanh đang la to trên phố

Mấy bài ruột của Thơ

 

Những dấu chân của các ngôi sao một thời ngang qua phố

Đã phai dần

Thơ chất tất cả thành một đống

Xếp chồng lên nhau

Đem tống hết ga trên đường cao tốc

 

Không phải đi tìm bãi rác

Thơ không cần kỷ niệm

Như con người không cần quá khứ

Như con người không cần

Như con vật

Cũng không

 

*****

 

  1. THE NEED OF A PAST

 

A need

Much in Poetry’s life

Poetry writes a poem only to note

The day they reconciled

Like asking for more sugar in coffee

Asking for more desire in a room

The peeling wallpaper full of temptations bare

Right there 

Where Poetry dares to peek

 

Poetry desires a revolution

Not only for Poetry

The kind where Poetry waits to drink

Whatever wine the waitress pours

 

Poetry desires a revolution

A censure for all

Adorning an embittered face

White-eyes

A witness to all things diving into the broken mirror

The day Poetry turned thirty-two

Poetry inebriated

The cold winter

The red cloak

Sprinkling rain on Mount Hàm Rồng 

In cool colours

 

Not like now

They all want red wine

Red wine

Red wine

Red wine

The glass shattering

Daring not be written the verses Poetry desire

What’s written into Poetry is wishy-washy, vague…

_____

 

SỰ CẦN THIẾT CỦA QUÁ KHỨ

 

Cần

Rất nhiều cho cuộc sống của Thơ

Thơ viết bài thơ cũng chỉ là ghi lại

Ngày người ta hoà giải

Như xin thêm đường cho cốc cà-phê

Xin thêm đê mê cho căn phòng

Giấy dán tường tróc ra cám dỗ

Ngay chỗ

Thơ hay lén nhìn

 

Thơ muốn một cuộc cách mạng

Không phải chỉ cho Thơ

Loại như Thơ chỉ chờ

Cô hầu bàn cho rượu gì thì uống ngay rượu đó

 

Thơ muốn một cuộc cách mạng

Những mối đe dọa cho mọi người

Đang mang môt gương mặt cay đắng

Mắt trắng

Nhìn mọi thứ đang lao vào tấm gương vỡ

Ngày Thơ ba mươi hai tuổi

Thơ say

Mùa đông lạnh

Màu áo khoác đỏ

Đỉnh Hàm Rồng có cơn mưa nhỏ

Màu xanh

 

Không như bây giờ

Ai cũng bày đặt đòi vang đỏ

Vang đỏ

Vang đỏ

Vang đỏ

Ly vỡ

Cái Thơ thích thì không bao giờ dám viết

Cái viết ra Thơ tỏ tỏ mờ mờ…

 

*****

 

  1. IN ONE SHOT TO THE HEAD

 

Downing a couple more beers

Poetry high

Wanders into a garbage site 

Poetry’s light

Startling the sewer rats

 

In one shot to their head

They shudder like beer cans drops

Dead

Squirming wriggling their butt delving into the waste

Digging burrows

In the darkness of corrosion

 

That’s the light Poetry’s killing

All that is dirty hidden behind 

The stage

 

Poetry turns on the spotlight, survey

The tip’s full of old tires

Old hard cardboard boxes

Void of merit certificates

Abandoned 

Filthy 

Deaths

So so…

_____

 

BẮN VÀO ĐẦU MỘT LẦN DUY NHẤT

 

Nạp thêm mấy lon bia và rượu

Thơ say 

Và lạc đường vào mấy bãi rác

Ánh sáng của Thơ

Làm giật mình những con chuột cống

 

Bắn vào đầu chúng một lần duy nhất

Chúng nảy lên và nằm yên như những lon bia

Đã chết

Chúng vặn vẹo chổng mông cố hết sức rúc vào bãi rác

Đào hang

Vào bóng tối của sự hoen gỉ

 

Đó là ánh sáng mà Thơ biết rằng mình giết chết

Tất cả những gì bẩn thỉu nấp đàng sau

Sân khấu

 

Thơ bật đèn pha và đi qua

Những đống rác đầy lốp xe cũ

Và những hộp bìa cứng

Trống rỗng sau khi lấy ra hết giấy khen

Lăn lóc

Bẩn thỉu

Như những cái chết

Rưng rưng…

 

*****

 

  1. OFTEN POETRY SQUEEZE POETRY’S EMOTIONS INTO THE SOAPY FROTHS

 

Hot nights Poetry sleeps with the window open

Poetry’s blooms in the garden

Gosh life isso fragrant

 

Poetry’s aspirations traversed lengths of roads

Poetry’s feet trampling pavements

Foreign sharp like razor blades

Cutting

The soles

 

Poetry’s ambition lowered with the pain

Every time the veins mid the thighs are engorged with blood Poetry hates it

Gosh he’s ontopof Poetry, an elephant.

“Why am I alive?” Poetry wondersoften

 

Reminiscing 

The day Poetry went to school

The sudden sound of drums

Clubs on the cowhide

Poetry numb

and a little dry

_____

 

NHIỀU KHI THƠ ÉP CẢM GIÁC CỦA MÌNH

VÀO BONG BÓNG XÀ PHÒNG

 

Đêm nóng quá nên Thơ đi ngủ phải mở cửa sổ

Hoa của Thơ ngoài vườn

Trời ơi cuộc sống quáchừng thơm

 

Và giấc mơ của Thơ đã đi dọc theo những con đường

Bàn chân Thơ dẫm lên vỉa hè

Xa lạ và mỏng sắc như dao cạo

Cứa vào

lòng bàn chân

 

Nỗi đau làm Thơ hạ đi những ham muốn của mình

Thơ ghét mỗi khi các mạch máu căng cứng giữa hai đùi

Trời ơi ông ta đã đè lênngười Thơ như một con voi

Nhiều khi Thơ khôngbiết tại sao mình còn sống

 

Mơ mộng

Ngày Thơ đi học

Chợt nghe tiếng trống

Dùi đánh da bò

Thơ ê ẩm

và hơi khô

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s