Categories
POETRY/THƠ

vẽ mình – self portrait (21)

in the thoughtlessness of the day
I remembered
my face
like forever I’ve seen it last

by Đinh Trường Chinh, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

morning
the frame of her face
floats unhurried above the clouds
down my eyes trickled
water droplets
born bouts of longing

in the thoughtlessness of the day
I remembered
my face
like forever I’ve seen it last

I’ve completely forgotten
I’m learning to forget
by trying not to recall
the frame of that face
then after
sat waiting for those old clouds
to fly by.

_____

 

buổi sáng
khuôn mặt em
trôi chậm trên đám mây
nhễu xuống mắt tôi
những giọt nước
lên cơn buồn nhớ

trong lãng quên ngày
tôi bỗng nghĩ đến
khuôn mặt mình
hình như đã lâu rồi tôi không thấy nó

tôi quên bẵng
mình đang tập quên
bằng cách không nhớ đến
khuôn mặt ấy
rồi sau đó
ngồi chờ những đám mây cũ
bay ngang.

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s