Categories
POETRY/THƠ

NIRVANA AT THE BOTTOM OF THE POND – THIÊN ĐƯỜNG DƯỚI ĐÁY AO

A star fell into the bamboo bushes

mixing with fireflies in the dense darkness

 

by Thái Hạo, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

A star fell into the bamboo bushes

mixing with fireflies in the dense darkness

The holes formed in the heart of the night

A laceration, a corpse slice wide open by a scalpel

The pounding pickaxe

Breaking thy voice looking for each other

Thy voice awash the walls of night

burning the heart of summer

 

The night stomping

Thy hands waving pointing there, and there

Steeped in the dew on a frog’s back wetting the dark

Floating

Gasping

a frond tonight left its branch

 

Thee shouldering a spade beneath soften moonlight

Back bent

burdened with both sides of the galaxy

As they collect the bones to erect a bright red tomb of Nirvana

for the lost(homeless) souls 

 

The souls once had died in their dreams, like a vow

They died for a river, for a harvest

Died for the rice shoots at the head of the village

Now wandering

Knocking on the crumbling desolate doors of arid dying ancient trees 

by the village, fields cracked wide open

by a river desiccated, a discarded snakeskin

 

souls betrayed cradling their heads beneath the silent night

souls staring at each other without a word

The sound windy nights, on their backs by the road, the shredded sandals, a pillow

Listening to echoes of prayers from the town’s temple

The prayers rushing across the rocky paths to disappear by some intersection 

 

The grave digger picking up the pale white bones, wrapping them in shimmering red cloths

By the gravel path

the souls sound asleep in shredded sandals

Curled up like a fetus

 

The pickaxed call upon the Sun

Rustling dry leaves

Thee calling each other

The words damp with dew

Imprisonment

the stars the moon fallen scattered at the bottom of the pond

a shadow

shattering white

the surface of a pond

 

_____

 

 

 

Một vì sao rụng vào bụi tre

lẫn với những con đom đóm trong bóng tối đen đặc

Tạo thành những lỗ thủng và vết rách lòng đêm

Những vết rách như vết dao mổ toang tử thi

Cuốc kêu rạc

Tìm nhau vỡ giọng

Chỉ thấy tiếng mình dội vào vách đêm

rát lồng ngực mùa hè

 

Vò đêm

hai bàn tay ngang dọc chỉ nhàu

Rịn sương trên da ếch ướt đẫm bóng tối

Phập phồng

Hấp hối

chiếc lá đêm nay lìa cành

 

Người vác xà beng đi dưới trăng mờ

Lưng gù

gánh cả hai bờ ngân hà

Họ đi đào mộ đêm để nhặt những chiếc xương về xây mộ Thiên đường

đỏ chói

cho những linh hồn không nơi trú ngụ

 

Những linh hồn đã từng chết cho những giấc mơ, những thề nguyền 

Từng chết cho dòng sông, cho đồng lúa

Chết cho cây gạo đầu làng

Giờ lang thang

Đập cửa gọi mòn hư vô bên những cây cổ thụ chết khô

bên đồng làng nứt toác

bên những dòng sông khô như xác rắn lột

 

Những linh hồn bị phản bội ngồi ôm trán dưới trời đêm lặng ngắt

Những linh hồn nhìn nhau không nói một lời

Đêm sâu hút gió, họ nằm trên vỉa hè nhặt chiếc dép rách làm gối

Nghe kinh vọng từ ngôi chùa trong thành phố

Lời kinh tịnh độ lao đi trên mặt đường phố rỗ đá rồi tan ở một ngã tư nào

 

Người đào mồ đang nhặt những chiếc xương trắng, gói vào vải đỏ óng ánh

Trên vỉa hè đầy đá dăm

những linh hồn đã thiếp đi trong chiếc dép rách

Cuộn tròn như những bào thai

 

Cuốc gọi mặt trời

Rạc lá khô

Người gọi nhau

Lời ướt đẫm sương mù

Ngục tù

trăng sao rụng đầy đáy nước

lay bóng

rạn mặt ao

Vỡ trắng.

————————–

TLV – cho lời cổ tích

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s