Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

THE ORIGINAL STORM – CHỚP BỂ MƯA NGUỒN (33)

The mountains and valleys were scraped bare like a curse in folklore, my friend is still by my side, but her face is gone, only a pair of eyes remain like glowing lumps of coal in winter…

By Nguyễn Văn Thiện, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm 

  

We’re lost in a brightly flashing storm within the clouds. You’re wiping the water off your face asking me: “Can you see anything, the sticks of flashing light?”, which means nothing at all to me. I could barely keep up, barely see, being so afraid. My small life, by a graze of a flash, plus the thunder, I’m done. I held tightly onto your hand, worried we’ll lose each other, worried we won’t be able to find each other, once the storm is gone. You whispered into my ear: “Don’t be afraid!”. Me mumbling under my breath, don’t be afraid. But, after each flash of light, I saw everything changing, a lot. The first flash: The ancient tree leaning into the wind, your face drenched with the rain… The second flash: The mountains and valleys were scraped bare like a curse in folklore, my friend is still by my side, but her face is gone, only a pair of eyes remain like glowing lumps of coal in winter…

The third flash: My friend disappeared mostly except for her hand, still holding on to mine, still warm. All around me, it seemed the mountains and valleys, the trees and vegetation all stood up at once. They’re in the formation of an arrow, a bayonet, a lance. Black lines were pointing directly at the sky. Don’t be afraid. I tried to encourage myself; everything is still in its place. The thunder brittle, like the breaking of a bridge. Strange is that I’ve never once felt lonely. Your warm hand is still in mine as though we were ever wet by the rain. Even the outlining trees and mountains around me were amicable, endearing. Hang on; the trees are usually benign, the mountains calm, then why all of a sudden, they’re like that…? It’s ashamed they change so fast, causing me to doubt myself. Did it happen, the mountain and the forest, the trees… the endless thunder and lightning. I took your hand and placed it on my chest. Fingers soft like velvet. Your voice still resounding: “Don’t be afraid!” The water at my feet now passes the knee.

Steadily I continued to move forward in the storm. In front are the mountains, the deserts, the fields, and more, I’m not exactly sure. My friend has now completely disappeared. I’m now alone. Life became meaningless. If someone asks: “Where are you going in the middle of a storm?”. Indeed, I won’t have a suitable reply. But in living, should one stay put because it is raining outside?

The road ahead is vast and wide, spreading out forever on both sides of the way, rows and rows of crates and cages. Locked inside, all shapes and sizes. Some containers had a tiger, an elephant, an ox, some of those crates had people in them. The various forms were laying about beneath the rain, quietly watching me. Completely silent without a word, a whimper and a roar at all.

Life is a point of silent indifference…

Suddenly, you spoke up: “Let go of my hand, I can no longer go with you, there’s still a long way to go, and it’s dangerous, we need to go on our way from here!”. I let go of your hand and continued on my way. Turning to see the friendly hand still waving. And to no evidence of the storm easing tonight. The lighting flashing across the sky: Now, in front of me is a river or a sea. The water glistened, stirring waves. Floating on the surface are carved wooden idols. It looks like the idols on the tombs at the cemetery of the indigenous people in this bout of aching devastating deluge, having to farewell their family to choose this runny dripping wet journey? Or are they idols of copper, steel, marble from talented artists screwing their brain for a design for a more sustainable life, now has collapsed, adrift?

When I was little, herding the ox, I had once played with clay, moulding idols. The tiny figurines the size of the big toe, mould from soft clay mixed with ox droppings placed by the side of the puddle of mud and ox poop. My friend and I together made them play with them, only. Hence, when we go home to sleep, they come as well. Now, in front of me are idols whisked away by the water, popping up and down. These idols, how have they sinned, or, what kind of game were they involved in full of human likeness, and now, they must pay?

By the end of tonight, if the rain won’t cease, I may not be able to continue. Alone in the endless night, have you ever been in such a predicament? The person with you has let go of your hand, gone on a different path. The remains of that hand are imprinted like a scar, like the footprint of a boat on the sand, after it’s long gone, clearly remains, like a wound no longer weeping, as expected. Resulting in one painful experience. This time, the lighting bolt was right in front of my face, a terrifying explosion above my head. I was utterly numb, losing all my senses. The night flowered, thousands of flowers bloomed in front of my eyes. Now there were tithonia, lantanas, lilacs, immortelle… If this world came to exist via a big bang then or, it may end the same way. Not by treading through mud and deluge, like now, I may take flight, up high and very light… 

Now it’s sunny and windy. The mead in this period is always glorious! The fields are filled with the ripe harvest under the spring light as though with some hidden secret, with barely enough time to let me in on it. I was not in a hurry to ask. The spring is still there, no near to an end. I was looking for something, looking down: The hand that has hurt me, where is it now? Alone I waded through the sea and storm and lighting, through faith and love and betrayal, scrummaging for myself nothing but a scar? I sat down upon the meadow, picked a fresh frond, placing it upon my chest. The frond, in a sudden, broke out in a song. A song of an ancient forest long ago, of rivers turning, of desolation, abruptly withdrawing into the past. The song slowly more quiet, barely enough sound left to bounce off the side of the mountain, from there in an echoing return, pleading, endlessly into the distance./

_____

 

Chúng tôi lạc vào giữa một cơn giông. Chớp từ giữa những đám mây lóe sáng. Bạn vừa vuốt nước mưa trên mặt vừa hỏi tôi: “Bạn có thấy gì không, giữa những tia chớp ấy?”. Thấy, có nghĩa là không thấy gì cả. Tôi không kịp nhìn, không kịp thấy, vì tôi đang sợ. Cái mạng sống nhỏ nhoi của mình đây, chỉ cần một tia chớp chạm vào, cộng thêm một tiếng sét nữa, là xong. Tôi cầm chặt tay bạn, sợ lạc mất nhau, sợ không còn tìm được nhau nữa, sau cơn giông này. Bạn thì thầm vào tai tôi: “Đừng sợ!”. Tôi cũng thì thầm, đừng sợ. Nhưng, sau mỗi tia chớp lóe lên, tôi lại thấy mọi vật đổi khác, rất nhiều. Lần chớp lóe đầu tiên: Cây cối đang rạp mình trong gió, gương mặt bạn ướt nhòe nước mưa… Lần chớp thứ hai: Núi đồi đã bị cạo trọc như sau một phép màu cổ tích, bạn tôi vẫn ở cạnh tôi, nhưng khuôn mặt đã biến mất, chỉ còn lại hai con mắt như hai cục lửa mùa đông… 

Lần chớp thứ ba: Bạn tôi biến mất, chỉ còn một bàn tay của bạn vẫn nằm trong tay tôi, ấm nóng. Xung quanh tôi, hình như núi đồi, cây cối đang nhất tề đứng dậy. Chúng có hình mũi tên, hình lưỡi lê, lưỡi mác. Những vệt màu đen chĩa thẳng lên trời. Đừng sợ, tôi tự động viên, việc đâu còn có đó. Tiếng sấm rất giòn, như tiếng gãy của một chiếc cầu. Lạ là tôi thấy mình không hề cô đơn. Trong tay tôi, bàn tay bạn vẫn ấm nóng như chưa hề bị mưa, bị ướt. Những hình hài cây cối núi đồi bên cạnh cũng gần gũi, thân thương. Ơ hay, cây cối thường ngày hiền hậu thế, núi đồi thường ngày bình lặng thế, sao trong phút chốc thôi, chúng đã biến thành…? Chỉ tiếc là chúng biến hình quá nhanh, khiến tôi nghi ngờ thị lực của mình. Có thật không, núi rừng này, cây cối này… Sấm sét vẫn liên tu bất tận. Tôi cầm bàn tay còn lại của bạn, ấp lên ngực mình. Những ngón tay mềm mại như nhung. Tiếng bạn vẫn văng vẳng: “Đừng sợ!” Dưới chân, nước đã tràn qua gối. 

Tôi lầm lũi bước đi trong gió thẳm mưa ngàn. Trước mặt là núi đồi, là sa mạc, là ruộng đồng, là gì nữa, tôi không dám chắc. Bạn tôi đã biến mất rồi. Bây giờ, tôi còn lại một mình. Cuộc sống trở nên vô nghĩa. Nếu ai hỏi: “Mày đi đâu giữa lúc trời giông gió?”. Tôi sẽ không tìm được câu trả lời hợp lý, dĩ nhiên rồi. Nhưng sống ở đời, không lẽ vì gió mưa mà cứ mãi ngồi một chỗ?
Con đường phía trước trải rộng ra vô tận. Hai bên đường xếp la liệt những chuồng, những cũi. Bên trong, nhốt la liệt hình hài. Có cũi nhốt hổ, nhốt voi, nhốt trâu, có cũi nhốt người. Những hình hài nằm phủ phục dưới mưa, lặng lẽ nhìn tôi. Hoàn toàn không có tiếng nói, tiếng rên hay tiếng gào thét ở đây. 

Cuộc sống đang trở nên câm lặng khác thường…

Đột nhiên, giọng nói của bạn vang lên: “Hãy bỏ tay tớ ra, tớ không đi với cậu được nữa, con đường này còn dài lắm, lại hiểm nguy nữa, chia tay thôi nhé!”. Tôi buông tay bạn ra, bước tiếp. Ngoái lại, thấy bàn tay thân thương ấy vẫn còn vẫy vẫy. Chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ cơn giông sẽ ngừng trong đêm nay. Chớp lại rạch ngang trời: Bây giờ, trước mặt tôi là sông, hoặc là biển. Nước lênh láng, dập dềnh. Nổi lênh đênh trên nước là rất nhiều pho tượng. Có phải đó là những pho tượng nhà mồ của người đồng bào bản địa, trong cơn hồng thủy đau thương này, đành giã biệt người thân mà chọn dòng chảy long đong? Hay đó là những pho tượng bằng đồng, bằng sắt, bằng cẩm thạch của những nghệ sỹ tài ba vắt óc thiết kế để kê vào cho cuộc sống này thêm chắc chắn, bây giờ đã đổ sập xuống, trôi đi?

Thuở bé, lúc còn chăn trâu cắt cỏ, tôi từng chơi trò nặn tượng. Những hình người nhỏ bằng ngón chân cái, nặn bằng bùn dẻo trộn phân trâu đặt bên bờ nước vũng trâu đằm. Tôi và bạn bè cùng trang lứa nặn ra để chơi, chỉ để chơi thôi. Cho nên, tối về nằm ngủ, tượng cũng về theo. Còn bây giờ, trước mắt tôi là những pho tượng bị nước cuốn đi, nhận xuống, trồi lên. Những pho tượng này, chúng đã làm gì nên tội, hay đơn giản, chúng đã tham gia vào những trò chơi đầy toan tính của con người, và bây giờ, bị quả báo?

Hết đêm nay, nếu trời không dứt mưa, có thể tôi không bước đi được nữa. Một mình đi trong đêm dài vô định, bạn đã bao giờ ở vào cảnh này chưa? Người đi cùng với tôi đã buông tay, rẽ về lối khác. Dấu vết của bàn tay ấy, đã in rõ trên ngực tôi một vết lằn, như chiếc thuyền nằm trên cát, khi nó đi xa rồi, còn in rõ dấu nằm, tương tự một vết thương không rỉ máu đúng quy trình. Cuối cùng thì cũng có một lần đau. Lần này, tia chớp ở sát ngay trước mặt, và tiếng nổ khủng khiếp ở trên đầu. Tôi hoàn toàn mất cảm giác, mất luôn khả năng tri giác. Đêm đen đã nở hoa, cả ngàn hoa vỡ òa trước mặt. Này thì dã quỳ, nãy thì ngũ sắc, này thì tử đinh hương, này thì bất tử… Nếu thế giới này được hình thành bằng một vụ nổ thì rất có thể, nó cũng sẽ kết thúc tương tự. Không phải lê từng bước chân ngập ngụa trong bùn nữa, bây giờ, tôi có thể bay lên, rất cao và rất nhẹ…

Bây giờ thì nắng, và gió nữa. Thảo nguyên mùa này đẹp lắm! Đồng cỏ chín dưới nắng xuân đang giấu một bí mật nào đó, chưa kịp kể với tôi. Tôi không vội hỏi. Mùa xuân còn, chưa hết. Từ trên cao nhìn xuống, tôi đang muốn tìm một bóng hình quen thuộc: Cái bàn tay đã làm tôi đau ấy, bây giờ ở đâu? Tôi một mình đi qua mưa nguồn chớp bể, qua hết thảy tin yêu và phản trắc, lọc lừa chỉ để giữ riêng cho mình một vết thương ư? Tôi ngồi xuống với đồng cỏ, ngắt một chiếc lá xanh đặt lên ngực. Chiếc lá bỗng cất lên tiếng hát. Đó là bài hát về những cánh rừng trong dĩ vãng, về những dòng sông đã đổi dòng, về những hoang vu đã bất ngờ lùi vào quá khứ. Tiếng hát nhỏ chỉ đủ sức vọng vào vách núi, rồi từ đó mới dội ngược ra, rền rĩ, ngân xa./ 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s