Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài |when you look in the mirror (182)

placing your lips upon the mirror
a mist appears 
and you
disappear

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

when you look in the mirror

it laughs only after you laugh

it’s hard to cut your face out of the mirror

with a pair of scissors

 

placing your lips upon the mirror

a mist appears 

and you

disappear

 

as after a sigh

after the sentence, the poem disappears 

 

a mirror unlike life

everything times two

 

oh, if only images there in the mirror

be not there in real life

one singular delusion

a lonely tombstone

in the wind, in the cemetery, you’re alone…

 

then, it would rain

when the sunlight’s gone, dark clouds and the wind

the rain overwhelming hope

the rain drowning out the deceit

 

in the rain

the poem is wrapped up like a cocoon

a grave

bubbling and holey in places

like pot marks on faces

 

people’s flickering thoughts

like fireflies

since corroding is the night

when the poem possesses an elegance like death?

 

where who shall be the critic

hairy roots and stubbles

so the poem may forget 

its weakness?

 

with all its strength struggle

a flower perched blooming

on a lonely stem

quivering

 

the white of the rain

the white of a grave

the white after petals

blossom into a poem

 

it’s like an injury

bleeding on a stage

like someone wearing a T-shirt

demanding for their home or their national pride

 

Where are the prayers?

after gone is the sunlight, dark clouds and wind

it begins to rain

overwhelming the sky

when should such a poem conclude

a white night with a black day…

_____

 

khi bạn soi gương

nó cười sau khi bạn cười

bạn thật khó cắt khuôn mặt của mình ra khỏi gương

với một cái kéo

 

áp đôi môi lên gương

một đám mây mù

và bạn tan 

biến

 

như sau tiếng thở dài

bài thơ biến mất sau dòng chữ

 

đời không như tấm gương 

để mọi thứ nhân đôi

 

ồ, làm sao hình bóng chỉ hiện ra trong gương

đừng hiện ra trong đời thực

một ảo ảnh duy nhất

như tấm bia mộ luôn luôn cô đơn

như nghĩa trang bạn một mình gió thổi…

 

và sau đó, mưa bắt đầu rơi

khi tắt nắng, mây đen và gió

mưa phủ lên niềm tin

mưa ngập lên giả dối

 

trong mưa

bài thơ bị vây bọc như một cái kén

nó thành một ngôi mộ

sủi bọt và thủng lỗ chỗ

như mặt người bị rỗ

 

ý nghĩ của mọi người cũng sẽ chớp tắt như con đom đóm

đêm hay làm mỏi mòn

bài thơ có xinh đẹp như cái chết?

 

ở đâu, ai sẽ làm nhà phê bình 

râu tóc 

để bài thơ quên mất rằng nó

hơi ốm yếu?

 

nó cố gồng hết sức

như bông hoa nở bấp bênh

trên một cành cây cô đơn

run rẩy

 

màu trắng của mưa

màu trắng của ngôi mộ

màu trắng sau khi cánh hoa

nở thành bài thơ 

 

nó giống như một vết thương

chảy máu trên sân khấu

như có người đang mặc áo thun 

dù đi đòi căn hộ của mình hay đi yêu nước

 

đâu là lời cầu nguyện?

sau khi tắt nắng, mây đen và gió

mưa đã bắt đầu rơi

phủ kín bầu trời

không biết khi nào kết thúc bài thơ 

màu đêm trắng với ngày màu đen…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s