Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | the electrical pole (185)

After the Vietnam War, when America abandoned South Vietnam, there was an exodus of more than 700,000 boat people. Hence, the satirical joke “if the electrical poles have legs, they would have also left”. The current prime minister NXP poor taste has used the 40-year-old phrase in a recent official event, brought to the surface an old wound that has never healed. 
_____
Thật là một câu nói hỡn hờ dại dột, làm tôi không biết tại sao tôi buồn cả một buổi chiều. Tôi vừa chuyển ngữ mà nỗi buồn từ đâu vọng về tức cả ngực, tôi gõ từng chữ một qua làn nước mắt.

Tôi nhớ buổi chiều với cái bao ni lông rác trên bãi cát ngoài trại tỵ nạn. Gió mát lùa trong bao vẫy cao như bong bóng trong nắm tay tôi. Lúc đó tôi không khóc. Tôi một mình trên bãi biển, cô bé chín tuổi.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

if the electrical pole

from America could return or from Vietnam go so

it would for a day play in the sea

and discover an empty shell on the sand

singing still then

by the corpses of boat people

 

the sweet melodies

tries it did, forget the complicated things of its past

the time it could only partly paid for a spot to bury the oil pot 

hence a star was stuck

back by the long slender fingers

ripped of its fingernails

 

and the electrical pole chased by some terrifying fear

it ran while blowing a balloon

of crying children

afraid it may burst

 

it ran even though it could come home

with a round polished pebble

picked up then, its entire world

a sombre blue of the sea

 

now for whatever reason

the electrical pole is still afraid

the sea maddeningly weigh down

sinking and can’t breath

more than half dead…

____

 

một cây cột điện có thể

từ mỹ về hay từ việt nam qua cũng vậy 

nó sẽ đi xuống biển để chơi một ngày

và phát hiện ra một vỏ sò đang nằm trên cát 

vẫn còn đang hát

bên những xác người vượt biên 

 

nó hát ngọt ngào

cố không nhớ những rắc rối ngày xưa của mình

lúc mua bãi chôn dầu chung tiền còn thiếu

nên một ngôi sao bị mắc kẹt

lại với những ngón tay thon dài

bị rút móng 

 

và cây cột điện bị truy đuổi bởi nỗi sợ khủng khiếp

nó cứ chạy trong khi vẫn đang thổi một cái bong bóng 

của mấy đứa trẻ đang khóc 

vì sợ vỡ 

 

nó cứ chạy trong khi nó có thể trở về nhà 

với một hòn đá tròn nhẵn

vừa nhặt lên làm một thế giới của mình

xanh âm u như biển

 

dù bất cứ lý do gì 

cây cột điện bây giờ vẫn sợ 

biển nặng muốn điên  

nó chìm và ngộp thở

chết hơn một nửa…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s