Categories
POETRY/THƠ

behind a mirror of rain – sau gương mưa (27)

by Đinh Trường Chinh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
_____
behind a mirror of rain
you shatter like shards of glass
cutting me
the last bloody scar
as my dreams
are wedged between your dreams
the last night
– a crimson red.


sau gương mưa
em vỡ tan những mảnh thủy tinh
đâm vào tôi
vệt máu cuối
khi giấc mơ tôi
còn nghẽn giữa những giấc mơ em
đêm qua
– rực đỏ.

by Đinh Trường Chinh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


 

behind a mirror of rain

you shatter like shards of glass

cutting me

the last bloody scar

as my dreams

are wedged between your dreams

the last night

– a crimson red.

 

behind a mirror of rain

you inspired the resound of bells

free in light the last dream

the night spouting mist upon thin branches

the forest arid in waves burning.

you spouting upon me

in a sudden breath a poem

heat seeping into a wilted heart.

the poetry radiating through me

– a familiar dream

 

I hid beneath the foreign resound of bells

sound in the wind

in dreams

breathlessly you grasped at the shattered petals

as my memories fell

yellowing the pages

– into the last hour

 

night. fading into a stormy distance.

the forest closing completely

followed me on my return.

laden on shoulders

bundles of clouds without a destination.

instilling in poetry

the sadness of the wind

draping desolation.

 

you instil in me

shards of glass

behind a mirror of rain

– the last bloody scar

 

_____

 

sau gương mưa

em vỡ tan những mảnh thủy tinh

đâm vào tôi

vệt máu cuối

khi giấc mơ tôi

còn nghẽn giữa những giấc mơ em 

đêm qua

– rực đỏ.

 

sau gương mưa

em thảng thốt như một hồi chuông

trút vào đêm cực mộng

đêm trổ sương lên những nhánh cây gầy

cánh rừng khô tóc cháy.

em trổ lên tôi

bài thơ bất chợt thở

nóng phả vào sâu lồng ngực đuối.

thơ phả vào tôi

– giấc mộng gần.

 

tôi chạy trốn dưới hồi chuông lạ

hút mình trong gió

trong giấc mơ

em hào hễn chụp bắt những cánh hoa vỡ

khi kí ức tôi đổ

lên vàng ngoạch trang giấy

– vào canh cuối .

 

đêm.  nhòa xa con đường rạn mưa.

cánh rừng khô khép biệt

theo suốt tôi trên đường về.

sấp nặng trên vai

những bó mây không địa chỉ.

kí thác lên thơ

nỗi ngất buồn của gió

rũ rượi mương man.

 

em kí thác lên tôi

những mảnh thủy tinh

sau gương mưa

– vệt máu cuối.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s