Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

IT TURNS OUT YOU’RE A RAT – HÓA RA BẠN LÀ CON CHUỘT (190)

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
_____
Hallucinating you were a rat, after drinking too much one night, you had on a beret standing by a clock. The rat was smoking a cigar, nodding its head agreeing to have its picture taken.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

 

Hallucinating you were a rat, after drinking too much one night, you had on a beret standing by a clock. The rat was smoking a cigar, nodding its head agreeing to have its picture taken. 

 

The rat stared at a patch of grass at its feet, biting on its bottom lip and seemed to have wet its pants.

 

You know you’re human, so you took the rat to the district hospital and admitted it to the rehab centre, where you know many of your friends there are doctors. They should be able to treat enuresis at the facility.

 

But this time, it didn’t work out. Ganged up and assaulted by a number of hospital patients, the doctors are now hiding far from the facility. No one was on duty there, or at the emergency department, the rat would probably heedlessly die.

 

Before the rat passes away, you manage to take it by a department store to memorise the foreign faces. The department store is where they went to eat and rest after they assault the doctors. Here, they continue to plot visits to a school to force teachers to their knees.

 

They say, “As you can see, we’re the last good and god-fearing people on this planet. Not like you and that rat there, mere mischief of rats.” You know they’re wrong, you’re still human. The rat is only your hallucination. You shove yourself into a large crowd in the street to prove you’re human. But it meant nothing to them.

 

You still have a smile on your face. You’re on your way to a meeting. You have achieved so much. You collect taxes from humans for other humans, rescue projects at a loss for humans, resolve conflicts between teachers amicably every time all caused by humans, obstinate faces of obstetricians pulling the head off a newborn child… You’ve accomplished so much for humans who are humans hence you know you have to be human. But there was one time, in the middle of a job, the director of your company patted you on the head, narrowed his eyes and said “Cheese, you’re such a pet. We’ve got to come up with a plan to hide from the feral cats now all over the city.”

 

As it turns out, he was a sewer rat but for a long time now, but you’ve only just realised.

 

His eyes were full of darkness, his moustaches had the stench of sewers, sometimes he would wag his tail when he saw a higher up human. He possesses all the characteristics a rat should possess, but you’ve never noticed. As of before, in your eyes, he’s human, and indeed a happy human because his wife is very beautiful.

 

You don’t know where you live, in a house or a rat nest. You don’t know what will be or how things will turn out, you just believe that you could be anything. Like a pile of expensive trademarks name brands within which your whole head was submerged. 

 

Ah and of course, you’re only a rat, not a dog.

 

And when you say goodbye, your boss kisses you on the cheek, as you both plot an escape from the feral cats

Crawling up

Higher

And higher.

_____

 

Một đêm sau khi bạn uống quá nhiều, bạn bị ảo giác thấy mình giống như một con chuột nhắt, đội chiếc mũ bêrê và đứng cạnh một cái đồng hồ. Con chuột hút một điếu xì gà, và gật đầu đồng ý cho mọi người chụp ảnh.

 

Con chuột, nó đang nhìn vào thảm cỏ trước mặt. Nó cắn môi dưới và hình như nó bị ướt quần.

 

Bạn biết mình là người, và bạn đưa con chuột vào khoa phục hồi chức năng của bệnh viện tỉnh, nơi bạn có nhiều bạn bè làm bác sĩ ở đó. Ở đó nó có thể được chữa dứt căn bệnh đái dầm.

 

Nhưng lần này, bạn thất bại. Các bác sĩ đã bị một nhóm người nhà bệnh nhân vây vào đánh nên đã bỏ trốn khỏi bệnh viện. Không ai cứu, nên bạn nghĩ con chuột bị chết oan.

 

Trước khi con chuột qua đời, bạn còn kịp dắt nó đi đến một cửa hàng bách hóa, để nhìn những người lạ mặt cho thật rõ. Vì sau khi đánh các bác sĩ, những người này thường về đó nghỉ ngơi và ăn uống. Và tiếp tục bàn về việc sẽ kéo nhau vào một ngôi trường nào đó để bắt các giáo viên quỳ.

 

Họ nói, “Như bạn đang thấy đấy, chúng tôi là những con người đạo đức cuối cùng còn lại trên trái đất. Không như bạn và con chuột kia, chỉ là một lũ chuột.” Bạn biết họ nói sai, bạn vẫn là người. Còn con chuột chỉ là một ảo giác của bạn. Bạn chứng minh cho họ thấy mình là con người bằng cách đứng lẫn vào vỉa hè có nhiều người đang đi đông đúc. Nhưng với bọn họ dường như điều đó không có nghĩa.

 

Bạn vẫn cười. Bạn đang trên đường tới một cuộc họp. Bạn đã làm bao nhiêu việc. Bạn thu các loại thuế của con người nộp cho con người, cứu các dự án thua lỗ cũng cho con người, giải quyết êm thắm mỗi khi các giáo viên đánh nhau cũng vì con người, thầy tu hiếp dâm phật tử cũng tại con người, nhà thơ hiếp dâm bạn đọc vì yêu con người, bác sĩ răng hàm mặt đỡ đẻ kéo đứt đầu một em bé sắp làm người… Quá nhiều việc phải làm cho con người là con người nên bạn biết thừa mình phải là một con người. Nhưng lần này, ông giám đốc của cơ quan bạn đang làm việc, sau khi khẽ xoay xoay đầu bạn, ông nheo mắt gọi bạn là “Ôi, thú cưng của tôi. Chúng ta sẽ lên kế hoạch để cùng nhau chạy trốn khỏi những con mèo đang tràn lan ngoài phố.”

 

Hóa ra ông ấy là một con chuột cống mà lâu nay bạn không biết.

 

Ông ta có đầy bóng tối trong mắt, hàm ria mép trên môi, mùi của cống rãnh, có thể ve vẩy cái đuôi khi gặp cấp trên của con người. Ông ta có đủ những cái mà một con chuột cần phải có, nhưng bạn chưa từng để ý. Xưa nay, dưới mắt bạn, ông ta là một con người, thậm chí con người hạnh phúc vì vợ ông ta rất đẹp.

 

Bạn cũng không biết mình sống ở đâu, trong nhà hay hang chuột. Bạn không biết mọi thứ sẽ về đâu hay sẽ thành thứ gì, bạn chỉ tin rằng mình có thể hóa thân thành tất cả. Như một đống khẩu hiệu danh hiệu hàng hiệu mà bạn đã ngập lút đầu trong nó.

 

À quên, bạn chỉ là con chuột, không phải con chó.

 

Và khi chia tay, ông giám đốc hôn lên má bạn, khi cả hai đang cùng nhau nghĩ cách trốn thoát khỏi những con mèo

Đang leo

Lên cao

Hơn nữa.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s