Categories
POETRY/THƠ

Mama – Mẹ ơi (201)

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
_____
now you’re old mama but the moon forever young ever shy
_____

mẹ già rồi trăng vẫn trẻ mẹ ơi…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


Mama, I’m that many years old
recalls across my life the moon in earnest roam
thank you, papa and mama, for erecting our home
pointing out the moon-rise moon-set at the end of the sky

now you’re old mama but the moon forever young ever shy
_____
mẹ ơi con ngần ấy tuổi đầu
mới chợt nhớ trăng qua đời con tha thiết
cảm ơn cha mẹ dựng nhà cho con biết
hướng trăng lên trăng lặn cuối trời

mẹ già rồi trăng vẫn trẻ mẹ ơi…

NB.

Nhà mẹ tôi chỉ cách nhà tôi một con đường, chiều chiều ông bà hay hóng đèn phòng ngủ của cu cháu ngoại.

Mùa cách ly, lại sa dặm vạn con đường. Mẹ mới nhắn tin:

– năm nay đào lại nở, bà con

))

Ui tôi nhớ mẹ. Đọc thơ của LVT làm tôi còn nhớ hơn.
_____

My mother’s home is a stone throw away, in the dying light, they would watch for my son’s study light.

In this period of isolation, they are forever so far away. My mother just messaged:

– this year the blossoms are blooming, bà con

))

Gosh, I miss my mum. Reading LVT poem made me miss her even more.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s