Categories
POETRY/THƠ

RUMI | Được bên em mãi chuyện trò (13)

Nguyễn Thị Phương Trâm translation of Coleman Barks’ RUMI

Ai mà nhìn thấy mặt em mà không bị mê muội
thì chắc là lạnh như đá chôn vùi lòng đất.
Còn chi bao nhiêu lời nguyền rủa ta sẽ dành cho hắn?

Nguyễn Thị Phương Trâm translation of Coleman Barks’ RUMI


I am here by the gate.

Maybe you will throw open a door and call.

I am drenched with being here.

 

Things dissolve around me,

but I am still sitting here.

 

One clap in the emptiness of space.

New centuries begin. Laughter. A rose,

a wise loveliness, the sun

coming out brilliantly, on horseback.

 

All this day we will be close,

talking and joking, close to your face.

 

Whenever I say your face,

my soul jumps out of its skin.

 

Is there some other roof somewhere?

Any name other than yours?

Any glass of wine other than this you bring me so perfectly?

 

If I find my life, I will never let go,

holding and riding the cloth of your coat,

As in that dream when I saw you.

_____

Ta trước cổng.

Em có thể văng cửa ngỏ lời.

Vì đợi mãi nơi này ta đã ướt đẫm.

 

Mọi thứ đã tan biến xung quanh ta,

nhưng ta vẫn còn ngồi đây.

 

Một cái vỗ tay giữa rỗng trống

Bắt đầu những thế kỷ. Tiếng cười. Một bông hồng,

sự khôn ngoan đáng yêu, mặt trời

lên rực rỡ, trên lưng ngựa.

 

Chúng ta sẽ bên nhau nguyên ngày hôm nay,

gần mặt em, vui chuyện trò.

 

Khi ta nhắc đến mặt em,

linh hồn ta nhảy ngoài da.

 

Còn chi những mái nhà nào ngoài kia?

Còn tên nào không phải là tên của em?

Còn ly rượu nào hơn những sự hoàn hảo này cho ta em đã mang?

 

Nếu ta đã nhận ra được cuộc đời ta, ta sẽ không bao giờ buông,

ta sẽ nắm lấy đeo theo vạt áo choàng của em,

Như trong giấc mơ ta đã gặp em.


By this gate kings are waiting for me.

Your eyes, I am lost remembering your eyes.

Look at us out here moaning with our shirts ripped open. 

 

Anyone seeing your face and not obsessed with the sight

is cold as a rock in the ground.

What further curse could I put on him?

 

What is worse than having no word from you?

Do not waste your life with those who do not see you.

Stay with us, who are each running across the beach,

Torn loose from friends, making friends with the sea.

 

One flood moves in its sleep.

One is confused out of its channel.

One says, All praise to God.

Another, No strength but yours.

 

You are sunlight come as wagon loads of presents

and free wine for the poor.

A rose looks up, the calyx rips open.

The lute player with quick hands sees your hands

and stops and closes her eyes.

 

Who is the luckiest in this whole orchestra? The reed.

Its mouth touches your lips to learn music.

All reeds, sugarcane especially, think only of this chance.

They sway in the canebrakes,

free in the many ways they dance.

 

Without you, the instruments would die.

One sits close beside you. Another takes a long kiss.

The tambourine begs, Touch my skin, so I can be myself.

 

Let me feel you enter each limb bone by bone,

That what died last night can be whole today.

 

Why live some soberer way and feel you ebbing out

I will not do it.

 

Either give me enough wine or leave me alone,

Now that I know how it is

To be with you in a constant conversation.

_____

Trước cổng này những nhà vua đang đợi ta.

Ta đã bị lạc trong mắt em.

Xem nè em, ta và họ những chiếc áo rách rưới kêu ca.

 

Ai mà nhìn thấy mặt em mà không bị mê muội

thì chắc là  lạnh như đá chôn vùi lòng đất.

Còn chi bao nhiêu lời nguyền rủa ta sẽ dành cho hắn? 

 

Những gì tệ hại hơn là không được em ngỏ lời?

Đừng mất thời gian cho những kẻ không thấy em.

Ở đây với ta và họ, từng người một đằng chạy ngang bể,

Tách ra từ bạn bè của mình, để làm bạn với biển.

 

Một lũ lụt vật lộn trong giấc ngủ.

Một bị lú lạc ngoài dòng.

Một lời, Kính tạ ơn Chúa.

Người kia, Không còn sức mạnh nào chỉ còn là của em. 

 

Em là ánh nắng đến cùng một xe ngựa đầy quà cát

và rượu cho những người nghèo.

Một bông hồng ngước lên, một đài hoa nở.

Người chơi nguyệt đàn nhìn thấy ngón tay em

nàng sẽ ngưng và nhắm mắt.

 

Ai là người hạnh phúc nhất trong dàn nhạc? Là “the reed”(phần miệng của ống kèn).

Nó cùng em học nhạc.

Những “reeds”, nhất là mía, mong những cơ hội này.

Chúng lung lay trong cọc mắt mía,

nhảy múa tự do với cách của nó.

 

Không có em, đàn nhạc sẽ chết.

Một sẽ ngồi cạnh em. Kia sẽ là nụ hôn mãi mãi.

Cái tambourine sẽ xin, Chạm vào da ta, để ta còn biết ta là ai.

 

Cho ta nhận em qua từng bộ phận từng mảnh xương,

Những gì đã chết hôm qua hôm nay là tất cả.

 

Tại sao phải không say mà lại ngồi đợi em biến mất

Ta sẽ không chấp nhận làm điều này.

 

Một là cho ta đủ rượu, nếu không để ta một mình,

Vì giờ ta đã được nếm

Được bên em mãi chuyện trò.


By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s