Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | 10 POEMS – 10 BÀI THƠ (209)

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

poetry is the silence of a mother

thơ là sự im lặng của người mẹ

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

10 POEMS

 

1.

 

“I’ve utilised

my entire vernacular,” the poem laughed, “and now,

it’s your turn,

speak.”



2.

 

poetry is the silence of a mother, until her child knows

how to speak.



3.

 

the poem yearns for a response

like a strong-will the making of a poet.



4.

 

“if you’re not a critic,” the poem said, “then shouldn’t you be out there creating?”



5.

 

Reading a bad poem is like watching a soccer game without a goal.



6.

 

no one can lend you

sadness

failures

 

for a poem 

on the verge of dying

 

so sir, don’t bother keeping it in a draw

don’t pretend to be the only one climbing

endlessly a mountain

 

sir, nothing is ever interest-free

and that includes the apologies

don’t kid yourself

that a friend is an easy find

don’t throw around your charm

underhanded and despicably calm

 

defaulting

the old debts

a premonition

by a gunpowder kiln

or grace

a cardiac infarction

fatefully ours.



7.

 

reading a poem

you’re unaware

that

an orange

splitting 

into halves

like rose

blooming

on a plate

 

a taste and they 

spitting it out: “sour!”

and the wind

in a bundle ran

after

defaulting

 

night

scattering white salt

across the sky

hence the poem is a bit

salty.



8.

 

so many fashionable poems

hence now composing poetry, all you need is to 

swing your hips fashionably

and that’s plenty.



9.

 

dead people are not absent

hence absence is not a poem

 

sometimes you see a poem falling

down

like a falling leaf

and the wind pushing it around

all over the street

 

don’t pick it up and brag about it

con people



10.

 

the poem just printed

like yellowing paper

thoughts of bright blooming white flowers

dancing like leaves in the trees

 

in each turning page the extending vastness of the poem 

like a cloud curled up

the day I took the poem home in my pocket

listening to the flashing thunder inside a dusty storm

 

the rain dampening sadness

sometimes, if I’m lucky 

opening it, able to see my dream

one hundred pages 

in black and white or possibly yellowing

accordingly curling up by each forward skip 

amidst this world

 

and in the back of the pages

I could still see

your two eyes

your story

dripping

all over the place.

_____



10 BÀI THƠ  

 

1.

 

“tôi đã sử dụng

hết ngôn ngữ của tôi,” bài thơ cười, “và bây giờ,

đến phiên

anh được nói.”

 

 

2.

 

thơ là sự im lặng của người mẹ, cho đến khi đứa con của mình

biết nói.

 

 

3.

 

bài thơ mong nhận được phản hồi

nhưng sự cứng đầu làm nên thi sĩ.

 

 

4.

 

“nếu bạn không phải là nhà phê bình,” bài thơ nói, “vậy sao bạn không sáng tạo đi?”

 

 

5.

 

đọc một bài thơ dở là bạn đang xem một trận bóng đá mà không có cầu môn.

 

 

6.

 

không ai cho anh vay

những nỗi đau

những lần vấp ngã

 

những gì làm

bài thơ suýt chết

 

anh đừng cất vào ngăn kéo

đừng giả vờ như một mình đang leo

triền núi

 

anh đừng nghĩ mọi thứ không lãi suất

kể cả lời xin lỗi

đừng tưởng

dễ dàng có một người bạn

đừng lãng mạn

quá tay thành khốn nạn

 

các khoản nợ cũ

vay mà không chịu trả

là điềm báo trước

của lò thuốc súng

hay ân sủng

cơn nhồi máu cơ tim

của số phận chúng ta.

 

 

7.

 

đọc một bài thơ

bạn cũng không

biết gì

về một quả cam

tách ra hai

nửa

như đoá hoa hồng

nở ra

trên đĩa

 

có người nếm

rồi phun ra: “chua quá!”

và gió

cuốn gói ra đi

sau khi

quịt nợ

 

đêm

rải muối trắng

khắp bầu trời

làm bài thơ hơi

mặn.

 

 

8.

 

quá nhiều thơ cách tân

nên bây giờ làm thơ, bạn chỉ cần

múa tân

là đủ.

 

 

9.

 

người chết không phải vắng mặt

nên sự vắng mặt không là bài thơ

 

đôi khi bạn thấy bài thơ rơi

xuống

như lá rụng

và gió xô đẩy nó

lăn tăn trên vỉa hè

 

bạn đừng nhặt nó mang khoe

như trò lừa đảo

 

 

10.

 

bài thơ vừa mới in

nhưng trang giấy đã ngả vàng

chỉ có ý tưởng nở hoa trắng toát

và câu chuyện nhảy múa như lá trên cây

 

trang giấy lật đến đâu bài thơ bao la đến đấy

như đám mây cuộn tròn

ngày tôi nhét túi bài thơ mang về

nghe sấm chớp trong cơn mưa bụi

 

cơn mưa làm ướt nỗi buồn

thỉnh thoảng, nếu may mắn

tôi mở ra sẽ gặp giấc mơ

của hàng trăm trang giấy

trắng và đen hay đã ngả vàng

nó cuộn tròn theo những bước nhảy

của lưng chừng nhân gian

 

phía sau trang giấy

tôi vẫn thấy

hai mắt của bạn

cùng với câu chuyện

đang chảy ra

lênh láng.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s