Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

WHEN THERE’S NO ONE LEFT- KHI NHÀ KHÔNG CÓ AI (212)

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
***

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

WHEN THERE’S NO ONE LEFT

 

When there’s no one left, you lock the door. There’s nothing but darkness and a crack on the ceiling. Silence.

Like a nightmare, when there’s no one at home, you listen to them talk. They greet you, the voice of some weak or possibly sick. Now and then there was an echo of a cough. 

Barely touching the wall, and you could feel their presence. The steel doorknob felt as though it has been in iced water. As it turned out, the dark is different and more than you believed. The house seemed sick; for a while now, there has not been any filtered through sunlight. You prefer darkness. And you want all to be in the light only after you’ve passed. You coveted the secrets. You noticed how squeaky the stairs were; you could not go far. But you wanted to descend lower, into the abyss, the nightly source of deep pain. 

You’re steeped in the room. Blindly searching the walls, you end up in an auditorium. Red and blue. Because it’s the first time you’re here, someone asked you to speak. You’re upset because no one thinks you’re refined. You want to explain why this what you’ve become. You’ve lost your liberty. You crawled up the steps on all fours. You crawled out the door. You crawl to all the places filled with cash. 

You overheard an argument: that whore…

You sit silent. You watched the sky, spelled out the letters of the very first poem you’re about to write. Because you’re a poet, it’s not a secret. It’s your life when there’s no one at home./

_____

 

KHI NHÀ KHÔNG CÓ AI

 

Khi nhà không có ai, bạn mở khoá cửa. Chỉ có bóng tối và có một vết nứt trên trần nhà. Im lặng.

Giống như những cơn ác mộng, khi trong nhà không có ai, bạn thường lắng nghe họ nói. Họ chào và gọi bạn, giọng nói nhẹ của một kẻ có vẻ như yếu đuối hay bệnh hoạn. Thi thoảng vang lên tiếng ho khúc khắc của họ.

Chỉ cần chạm nhẹ vào cánh cửa là bạn cảm thấy sự ảm đạm. Núm cửa bằng thép như được ướp lạnh. Hoá ra bóng tối có vẻ khác và nhiều hơn những gì bạn đã nghĩ. Ngôi nhà như đang ốm đau, lâu rồi mặt trời không toả sáng vào nó.

Bạn muốn bóng tối. Và bạn muốn khi chết đi mọi thứ mới được thắp sáng. Bạn muốn bí mật. Bạn thấy cầu thang thật ọp ẹp, không thể đi xa được. Mà bạn đang muốn bước xuống thật xa, thăm thẳm, nơi hàng đêm bạn vẫn nghe vọng về những âm thanh đau đớn.

Bạn chìm vào căn phòng. Mò mẫm theo các bức tường, bạn lạc vào trong một hội trường. Xanh đỏ. Có ai mời bạn lên phát biểu, vì đây là lần đầu tiên bạn đến. Bạn hơi giận khi không ai thấy bạn sang trọng. Bạn cũng muốn tìm một lý do vì sao bạn ra như thế này. Bạn rơi tự do. Bạn bò lên bậc cầu thang. Bạn bò ra cửa. Bạn bò đến chỗ nào có tiếng sột soẹt của tiền.

Bạn nghe có tiếng ai đó đang cãi nhau: con đĩ…

Bạn ngồi im lặng. Bạn nhìn lên bầu trời, và đánh vần những từ đầu tiên của bài thơ bạn sắp viết. Dù sao bạn vẫn phải là thi sĩ. Đó không phải là một bí mật. Đó là cuộc sống của bạn khi không có ai ở nhà.\

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s