Categories
POETRY/THƠ

Phan Nhiên Hạo | The COVID cruise – Du thuyền COVID (3)

By Phan Nhiên Hạo, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
***
A person riding a bike stopped, ask.
“Is there anything I can do for you two?”
The woman asked for a leaf;
the man wanted sildenafil.
Instead, they smiled and waved.

By Phan Nhiên Hạo, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The COVID Cruise

 

Grey sky, through the clouds, escaped rays of light

the sun indifferent upon a ship aground

the silent port.

The ship docked, but the passengers weren’t allowed home.

They waited for a decision from the mainland,

countless meetings by those who can’t swim.

They waited too for their name to be called next 

by an illiterate, the Grim Reaper.

 

On a ship railing, a seagull watched

two older people pacing in their cabin

like lightly battered caged birds.

The pair married in February.

Now March, on their honeymoon,

after separate divorces ten years past.

 

A person riding a bike stopped, asked.

“Is there anything I can do for you two?”

The woman asked for a leaf; 

the man wanted sildenafil. 

Instead, they smiled and waved.

 

Beneath the surface of the oily water fish swims

a metal ship, an artificial island.

One day the island will be dismantled.

But the lifespan of a fish is too short

to see such a significant change.

It swims, searching for scraps

dropped by drinkers on the ship deck.

The people, waiting for permission to disembark

waiting for the call from the illiterate.

 

The roll call in truth though no one heard 

started long ago.

_____

 

Du thuyền COVID

 

Bầu trời xám, vài tia nắng qua đám mây

là cái nhìn lãnh đạm của mặt trời xuống con tàu mắc cạn

trong bến cảng im lìm.

Tàu cập bến nhưng hành khách không được phép về nhà.

Họ chờ đợi một quyết định từ bờ,

sau vô số cuộc họp của những kẻ không biết bơi.

Trong khi đợi họ có thể được gọi tên

bởi Thần Chết, là một kẻ mù chữ.

 

Con hải âu trên thành tàu quan sát

hai người già đi lại trong cabin

như đôi chim hơi rũ rượi trong lồng.

Hai người già cưới nhau hồi tháng Hai.

Bây giờ là tháng Ba, họ đang tuần trăng mật,

sau khi ly dị vợ chồng cũ cách đây một thập niên.

 

Một người đi xe đạp trên cảng dừng lại hỏi,

“Tôi có thể giúp gì cho ông bà?”

Người đàn bà muốn xin một chiếc lá,

người đàn ông muốn mua Viagra,

nhưng họ chỉ mỉm cười, vẫy tay.

 

Dưới mặt nước váng dầu con cá vẫn bơi quanh

chiếc tàu sắt, một hòn đảo nhân tạo.

Một ngày kia đảo sẽ được tháo rời.

Nhưng cuộc đời con cá quá ngắn ngủi

để chứng kiến những đổi thay to lớn.

Nó chỉ bơi, tìm thức ăn vụn rơi

từ những người tựa thành tàu uống rượu.

Những người đợi được cho phép lên bờ,

và cũng đợi kẻ mù chữ gọi tên.

 

Cuộc điểm danh thật ra đã bắt đầu

từ rất lâu và không ai nghe thấy.

 

Phan Nhiên Hạo | 9 Tháng Mười 2020 litviet

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s