Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 15:6 – how could a poem walk pass quicksand

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
***
yes, yes, yes of course
I love it
so good. Yes…
better there
with your finger
stir the quicksand
leave not a mark
a footprint.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

how could a poem walk pass quicksand

without leaving

a footprint?

 

like ghost

we pass by 

too scared to

look

our very own

shadow

 

a sophisticated drunk

asked: sweetie

you like that, right?

 

yes, yes, yes of course

I love it

so good. Yes… 

better there

with your finger

stir the quicksand

leave not a mark

a footprint.

_____

 

làm sao bài thơ đi qua bờ cát lún

không để lại dấu chân

người ?

 

như bóng ma

chúng ta đi qua

không dám

nhìn

cái bóng của chính chúng

ta…

 

một quý ông say rượu

hỏi: em vẫn

còn thích chứ?

 

dạ, dạ, vâng ạ

em vẫn còn

sướng. ai sương cho sáo

sao móc ngón tay

loay hoay

với bờ cát lún

không dấu chân

người…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s