Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 15:17 – a poet has AIDS or syphilis

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
***
waiting for his death
always late into the night

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

a poet has AIDS or syphilis

quite common since he frequents the whore house

 

except now he has a low

resistance

for his

poetry

 

where the trees and darkness merge 

the dark

cause the poem to howl like a dog

 

God has not forgotten him

passerby have not forgotten him

though the farmers’ health department

couldn’t work out why he’s still alive

 

waiting for his death

always late into the night

 

he wants us to have fun

all carry our laptops to the podium in seminars

all paralyzed

with a contagious disease

caught from a blind person

believing he is guiding others still

 

he pretends he doesn’t know how to fire a gun

a withdraw of 200m2 the compensation is 500 bottles but the reissue of 70m2 the fee of 600 bottles

if you know your place donate half of your share

 

no different to the night

being reserved for drinking and girls

 

a child is silent

because they know

he’s trying to save the world from sterility

children’s nursery rhymes

malnourishment

the brainwashed memories

a walking stick of the blind

always poking at the holes on the road

seats for disabled butts

everyone going mad from all the reading

can’t be bothered cooking

all must be writers

eating and cooking at the same time.

 

the imaginative poetry of little children

can but perish

 

there are passerby

afraid of the infestation

the new vernacular

they walk

in poorly fitted shoes

like he is not used to wearing a double layer of condoms

with holes

 

but

they won’t forgive the poking around by the walking stick of the blind

it ruins the pavement

 

the poems walking

ready

on poetry’s

two 

hot feet.

_____

 

một nhà thơ bị SIDA hay giang mai

điều ấy cũng bình thường vì ông hay chơi gái

 

chỉ có điều ông không còn sức

đề kháng

cho những câu thơ

của mình

 

nơi những cái cây và bóng tối hòa vào nhau

bóng tối

làm những câu thơ tru lên như tiếng kêu của chó

 

Chúa không quên ông

người qua đường không quên ông

chỉ có nền y tế công nông

nghĩ mãi sao ông không chết?

 

sự chờ đợi cái chết

với ông luôn luôn là quá muộn

 

ông muốn tất cả chúng ta sẽ cùng vui chơi

cùng nhau vác máy tính lên sân khấu tham gia hội thảo

mọi người cùng tê liệt

trong căn bệnh truyền nhiễm

từ một người mù

vẫn nghĩ mình đang dẫn đường cho người khác

 

ông giả vờ không biết nổ súng

thu hồi 200m2 đền 500 chai trong khi cấp lại 70m2 nộp 600 chai

nếu biết điều thì sẽ chia hai

 

nhưng ông biết ban đêm

là để uống rượu vang và chơi gái

 

một đứa trẻ im lặng

vì nó biết tất cả

nó biết ông đang cứu đất nước thoát khỏi tình trạng vô sinh

những bài-thơ-trẻ-em

đang thời kỳ suy dinh dưỡng

với những ký ức bị xóa

cây gậy người mù

chọc mãi trên đường những cái lỗ

và ghế ngồi cho những cái mông tàn tật

mọi người bây giờ phát rồ vì đọc sách quá nhiều

nên không còn ai nấu ăn

tất cả phải thành nhà văn

vừa ăn vừa nấu…

 

những bài-thơ-đứa-trẻ-thông-minh

chỉ còn biết tử vong

 

cũng có người qua đường

vì sợ bị nhiễm trùng

những ý nghĩa mới

họ đi bộ

không quen với đôi giày

như ông không quen dùng hai bao cao su

đã thủng

 

nhưng

họ không tha thứ cho những người mù cứ chọc gậy

làm hỏng cả vỉa hè

 

các bài thơ đi bộ

đã sẵn sàng

trên hai bàn chân trần

nóng bỏng

của thơ…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s