Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no.14:4 – what remains: a storm

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm
***
inside the shimmering reflection of the buckets of rainwater
the shivering
disappears
as we bend over to touch it
the water in the bucket
distorted
faces
the shrieking tombstones.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


 

what’s remains: a storm

rain

leaning

in the wind

leaves returning

 

the hopeless cries, her husband’s injustice.

on the vacant plot at the front gate

a vessel drifts in via the waves aground. A muddy mess

his wife wants to self-immolate 

her husband on a hunger strike

 

Thereby the freshly covered grave. 

We’re reminded of the chaos

shifting shadows from one room to another

pushing around full buckets of leaking rainwater

 

the yards flooded

everything floating

nothing is visible

 

inside the shimmering reflection of the buckets of rainwater

the shivering

disappears

as we bend over to touch it

the water in the bucket

distorted

faces

the shrieking tombstones.

 

+

 

raindrops

even with my eyes closed

I know you are falling

 

since in my ear, you’re always mumbling

– “what are you doing?”

 

I don’t know what I’m supposed to do

I’m sitting here listening to the rain

the sound of each falling drop of water

on my eyelid

 

raindrops

a meeting between (high)heaven and (dense)earth

flying

the sound

like heartbeats on the verge of shattering inside our chest

 

maybe, but it will forever be 

a mystery

like your voice

breathless over the phone

maybe you’re tired

surrounded the entire day

 

falling rain

sounds like someone

crying

you’ve fucked up

once

soon enough you’ll do it again

 

God was once a sinner

hence I don’t believe

we’re sinless

you’re nothing but a fairy tale

 

falling rain

or tears.

 

we must all open our eyes

no, no one will dare to

until the rain ceases

as you did cut short

breathless

over the only phone

in the detention centre.

_____

 

những gì còn lại là: cơn bão

mưa

nghiêng

trong gió

lá thổi trở lại

 

sự tuyệt vọng của một phụ nữ kêu oan cho chồng. Sau đó

trên bãi đất trống trước cửa

chiếc thuyền mắc cạn dạt vào bờ. Một đầm lầy

người vợ đòi tự thiêu

người chồng đang tuyệt thực

 

nơi ngôi mộ hình như đã lấp lại. Ta nhớ

những điều lộn xộn

bóng người di chuyển giữa các phòng

xô chậu hứng đầy mưa

 

trong sân ngập nước

mọi thứ dường như trôi nổi

không gì có thể nhìn thấy

 

trong ánh lấp loáng của chậu nước

run rẩy

biến mất

khi ta cúi xuống để chạm vào nó

nước trong xô

méo mó

mặt người

loang loáng tấm bia mộ…

 

+

 

hạt mưa

thậm chí khi nhắm mắt

tôi biết bạn vẫn đang rơi

 

vì bạn cứ thì thầm vào tai tôi

– “Bạn đang làm gì?”

 

tôi không biết phải làm gì

tôi chỉ ngồi nghe mưa

âm thanh của những giọt nước

trên mắt tôi

 

hạt mưa

cuộc gặp gỡ của trời cao và đất dày

bay

âm thanh

như tim đập muốn vỡ trong lồng ngực chúng ta

 

có thể, nhưng

đó mãi mãi là một bí ẩn

như giọng nói của bạn

đứt hơi qua điện thoại

có lẽ bạn đã mệt

sau cả ngày bị bao vây

 

tiếng mưa

nghe như tiếng người

khóc

đời bạn đã rơi

một lần

mật lồn nhiều lần nữa

 

Chúa đã từng thọ tội

nên tôi không thể tin

chúng ta vô tội

bạn chỉ là một cổ tích

 

giọt mưa

hay nước mắt rơi…

 

và chúng ta cùng mở mắt nhìn

không, sẽ không có ai dám mở mắt

cho đến khi mưa dừng lại

như bạn đã ngừng lời

hụt hơi

trong chiếc điện thoại

duy nhất của trại giam…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s