Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Lê Vĩnh Tài | HOW MAY THE POET ESCAPE A SPELL? – KHI BỊ BỎ BÙA MÊ, THI SĨ LÀM SAO ĐỂ THOÁT RA? (218)

A thousand-year-old firewall trapped the poet. The only view out was up. Looking up always for some may induce delusions, forgetting the old saying about a frog at the bottom of a well. What the poet is used to was the view of the moon at midnight. Once the poet discovered a door, with all his might, the poet opens it.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

HOW MAY THE POET ESCAPE A SPELL?

A thousand-year-old firewall trapped the poet.  The only view out was up. Looking up always for some may induce delusions, forgetting the old saying about a frog at the bottom of a well. What the poet is used to was the view of the moon at midnight. Once the poet discovered a door, with all his might, the poet opens it.

There was a courtyard; the poet cried out for help. There was only the moon covered by drifting clouds, an owl hooting, the whimpering roots of a tree. But the poet ignored them, he peered into the distance and discovered a dragon spitting rain calling the wind as though it was not the 21st century but some folklore. Probably in the poet’s head, he believes he’s in nirvana, a socialist existence better than heaven. Even Adam & Eve do not have clothes, and anything eaten could be forbidden yet still they believed they were in Eden. Hence the poet is definitely in paradise, right?

The poet continued to find a way to escape.

Not just the ancient trees, owls cats or serpent the poet met two young women. Ecstatic, the poet asked them for a way out of the castle-citadel that was a prison.

Who are you? The poet asked. We are The Truth and Self-sufficient

And two women helped the poet escape the spell.

_____

KHI BỊ BỎ BÙA MÊ, THI SĨ LÀM SAO ĐỂ THOÁT RA?

Thi sĩ bị bao quanh bởi một bức tường lửa đã ngàn năm tuổi. Chỉ có thể ngước nhìn lên cao. Nhìn lên cao miết nhiều kẻ hoá tâm thần hoang tưởng, quên mất câu ếch ngồi đáy giếng. Nên hình ảnh thi sĩ hay thấy là mặt trăng vào lúc nửa đêm. Một lần thi sĩ tình cờ phát hiện một cánh cửa, thi sĩ lấy hết sức đẩy ra

Có một khoảng sân, thi sĩ kêu to mong tìm người cứu. Chỉ có mặt trăng và đám mây che ngang, một con cú kêu đêm, một gốc cây đang rên rỉ. Nhưng thi sĩ không quan tâm, chàng cố nhìn xa xa thì thấy có một con rồng đang phun mưa gọi gió giống như bây giờ không phải thế kỷ 21 mà là ờ trong cổ tích. Cũng tại lúc nào thi sĩ cũng nghĩ mình đang ở thiên đường, quá hơn là thiên đường xã hội chủ nghĩa. Ngay cả Adam & Eva không có quần áo mặc, làm gì nói gì ăn gì cũng bị cấm mà cứ ngỡ mình đang ở thiên đường, thì thi sĩ ở thiên đường chứ còn ở đâu?

Thi sĩ vẫn cố gắng tìm đường thoát.

Không phải chỉ cây cối, cú mèo hay rồng rắn mà thi sĩ còn gặp hai cô gái. Mừng rỡ, thi sĩ hỏi đường trốn thoát khỏi lâu đài thành quách mà thật ra là nhà tù giả dạng này.

Nàng là ai? Thi sĩ hỏi. Chúng em là Sự Thật và Tự Làm Lấy Mà Ăn.

Và hai nàng dẫn thi sĩ trốn thoát ra khỏi chốn bùa mê.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s