Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 14:11 – white butterflies

loneliness is also a place where
suddenly she was there
yesterday, laughing the entire day

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

white butterflies

from pages of an opening book watched me

as flying from the pages were white petals of bougainvillea 

 

+

 

time after time

twice, the first time it was me the other I was present

loneliness was also there in the end

 

+

 

loneliness is also a place where

suddenly she was there

yesterday, laughing the entire day

 

+

 

the sky resides

in both of our eyes. The sea

calling only the children for a lifetime

 

+

 

why is it the last cliff ledge

poetry plunge headfirst into the ocean

drown, dies

 

+

 

loneliness

a red rose, red red roses

a white lily very white lilies

 

+

 

we live die live

die live die. Why shout

to be slap around unjustly by the government

 

+

 

time pass by slowly

no one in a hurry

since yearning opens up to waiting

 

+

 

from the rocky mountains

we descend

forming miniature rock gardens

 

+

 

the world at the start an ocean

hence

the desert has a future

 

+

 

there’s a horizon

flat asleep the entire day. Hence 

tonight we must stay vigilant, awake.

 

+

 

dress the injury to stop the bleeding

removing the gauze to replace it then

a chaotic world mid some game

_____

 

những con bướm trắng

nhìn tôi từ quyển sách đang mở

bay ra những bông giấy trắng

 

+

 

lần lượt lần lượt

hai lần, một lần là tôi và một lần có tôi

cuối cùng có cả một cô đơn

 

+

 

cô đơn cũng là một nơi

tự nhiên hôm qua em

tới. Cả ngày hôm qua em cười

 

+

 

bầu trời nằm

trong con mắt của hai ta. Biển

suốt đời chỉ gọi những đứa trẻ

 

+

 

tại sao biết là ghềnh đá cuối cùng

thơ vẫn lao đầu

chết chìm

 

+

 

cô đơn

hoa hồng màu hồng, hoa hồng màu hồng

hoa huệ trắng trắng trắng…

 

+

 

chúng ta sống chết sống

chết sống chết. Vậy mà cứ kêu

để nhà nước đánh đòn oan

 

+

 

thời gian từ từ trôi

chúng ta không ai vội

vì nỗi nhớ vẫn mở cửa chờ đợi

 

+

 

từ trên núi đá

chúng ta đi xuống

làm những hòn non bộ

 

+

 

thế giới trước đây là biển

nên bây giờ

sa mạc còn tương lai

 

+

 

có một đường chân trời

nằm ngang và ngủ suốt ngày. Vì thế

đêm nay chúng ta phải thức

 

+

 

băng lại và cầm máu một vết thương

rồi sau đó cởi lớp gạc ra để cuộn lại

như trò chơi thế giới đang rối loạn

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s