Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | I’m writing to you from a vacant chair now no longer empty (221)

The time they examined me for stealing ten fingers
they couldn’t believe I had a finger
to point at the guy in the chair?

The finger I used to poke you
write(note it)
forget nothing

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

I’m writing to you from a vacant chair now no longer empty

I don’t know who shall reside

I don’t know how he’s managed 270 votes

 

I’m writing to you as though

I’ve stepped from my bed

baggy, tired eyes in front of a mirror

 

I’m writing to you like a ghost

residing

a little blue

 

I’m writing to you with the words from this very non-political lips

I’m here because 

they can never hang me

 

I’m writing to you as a person who sells black beans dessert(from a trolley)

lends money at a ridiculous rate

there’s no left or right, wrong

nor correct

 

I’m here because I have a standing

at this very spot

 

I’m writing to you because you are a doctor

with one cold, sterile hand

can slip through the vagina 

to the cervix of a patient

 

The time they examined me for stealing ten fingers

they couldn’t believe I had a finger

to point at the guy in the chair?

 

The finger I used to poke you

write(note it)

forget nothing

_____

 

Tôi viết thư cho bạn từ chiếc ghế trống đã không còn trống

cũng không biết ai đang ngồi 

cũng không biết vì sao ông ta có 270 phiếu 

 

Tôi viết thư cho bạn khi cảm giác 

mình bước ra khỏi giường

soi gương bầm mắt

 

Tôi viết thư cho bạn như một con ma 

vẫn còn ngồi bên cạnh

màu hơi xanh

 

Tôi viết thư cho bạn từ cái miệng phi chính trị của tôi 

tôi ở đây vì tôi có thể

không bao giờ bị treo cổ

 

Tôi viết thư cho bạn 

một người làm nghề nấu chè đậu đen hay cho vay nặng lãi

không có gì trái hay phải, sai 

hay đúng

 

Tôi ở đây vì tôi không đủ điều kiện ở đó

để tồn tại

 

Tôi viết thư cho bạn vì bạn là một bác sĩ

có một bàn tay lạnh và vô trùng

vẫn trượt qua cổ tử cung

người bệnh 

 

Vì đã có lần tôi bị xét xử vì tội ăn cắp mười ngón tay

người ta không làm sao tin tôi lại có ngón tay 

để chỉ vào gã đang ngồi trên ghế? 

 

Ngón tay tôi thúc giục bạn

viết xuống 

không có gì bị lãng quên

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s