Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 14:15 – the paragon of humanity free

only when their bronze statue has been lowered
after centuries

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the paragon of humanity free

only when their bronze statue has been lowered

after centuries

 

the paragon desire to lie down 

on a breezy meadow

listens to folk songs

like the ones, Mother used to sing.

 

the Sunday afternoons

in brilliant sunlight

his family pay their respect

in quiet

intimate

prayers

 

certainly

a paragon could never admit this to anyone

people prefer him as an erect bronze statue

forever.

 

imagine you are a bronze statue

nothing but erect

helpless

they adorn a thick woollen cloak of history

even when the country is about to step into a boiling hot summer.

_____

 

vĩ nhân chỉ nhẹ nhõm

khi bức tượng đồng của mình được hạ xuống

sau hàng thế kỷ

 

vĩ nhân muốn nằm xuống tại một ngọn đồi

lộng gió

và nghe những khúc dân ca

ngày xưa Mẹ hát…

 

và những buổi chiều chủ nhật

nắng thật đẹp

gia đình và bạn bè của chàng đến thăm

thì thầm

những lời riêng tư

cầu nguyện

 

tất nhiên

vĩ nhân không thể thú nhận việc này với bất kỳ ai

người ta thích chàng đứng như một bức tượng đồng

mãi mãi…

 

hãy tưởng tượng bạn là một bức tượng đồng

chỉ còn có thể đứng

và bất lực nhìn

người ta mặc chiếc áo len dày cộp của lịch sử lên người

ngay cả lúc đất nước đang vào hè nóng bức…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s