Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | A GAME FLIPPED OVER (3)

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm   A GAME FLIPPED OVER Something is broken falling apart. First of all, it is a dewdrop. After that, the moon. Continued is the Sun. And in the end… Something is lost. First of all, it is a dewdrop. After that, the moon. Continued is the […]

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

 A GAME FLIPPED OVER

Something is broken falling apart. First of all, it is a dewdrop. After that, the moon. Continued is the Sun. And in the end…

Something is lost. First of all, it is a dewdrop. After that, the moon. Continued is the Sun. And in the end…

Something is flipping. First of all and in the end…

A long time ago, we wanted to see a movie, but we didn’t have the money for tickets, so my friends and I sneaked to the back of the screen to watch the film. We ended up seeing the whole movie with the images flipped over. We understood it mostly, something about a bloody war!

I continued in the tradition of the game, my place behind the screen, watching the world, watching the actors, flipped over.

As usual, I wore my dark glasses!

Through the dark glasses, I looked at life like someone visually impaired; I see a rosy life because I’m still behind the screen looking at the flip side. The drop of dew broke into a violent wave rolled way, the moon broke immediately into shards of ridiculous deceit. And when the Sun broke, in the chaos I saw, the flipped pieces no different to that of the human heart.

I remained vigilant watching from behind the full screen. Life falls to pieces, a collection of incidents, and there’s faith and love, there’s an exchange of lies, more strange than the tales on Mount Chư Mang, more complicated, harder to understand.

As I watched the pieces fall apart, changing from white to black in the middle of the bright screen, a small bird, whistling passionately, it’s voice clear full of pride. An entire forest materialised in an instant, just before the little bird stretched out like a rope, turned into a snake, slithered away.

Have you ever seen, or come across anything like that? At the right side of the screen, the bird is still singing, the audience in a trance. But as for me, an abandoned viewer, delusional, but managed to catch the bird changing into a snake before slithering away, the forest as well followed, disappeared, leaving behind a soulless bright light, high like the eyes of someone drugged induced in the dark of night.

In an uncontrollable autistic outburst, I shouted: “Hey, life is rosy, so beautiful!”. On the right side of the screen, most of the audience were quietly following some thrilling moment in the film. A chase possibly, a shooting maybe, the stereo so loud it was like a mountain cracking open, erupting, like hail storms in summer. On the flipped side, shadowy forms of people were disappearing, leaving, following one another into the distance—a crowd, like a wedding. There was a familiar face; it felt like we met some three hundred years ago.

Again I shouted: “Self, hey!”.

The familiar face turned, eyes squinting, looked surprised, but continued to walk away with the crowd from three hundred years ago. 

The dewdrop just broke, the moon just broke.

I didn’t want to bother with the screen anymore. The blurry screen was consistently deceiving the senses, and my eyes were tired. I decided to change my point of view, no more films, watch the crowd, the audience on the other side of the screen, see if there’s anything to see. Of course, there was nothing to see, but a jammed packed crowd enthralled in a thrilling bloody tale. They took no notice of what’s behind the screen, the sweaty nut job watching the film in sunglasses. I told myself; I preferred it this way! They don’t care, as the fight on the screen encapsulates them. I admit from my point of view; the audience was dragged along by the nose by very gifted directors and actors. They’re mesmerised, and content. As for me, I was utterly lost. There’s something warped, and disturbing, the closer I got to the screen, I screamed: “You stupid people!”. No one moved an inch, a thousand eyes still glued to the screen. “You brainless crowd!”. At this point, an usher noticed me. Immediately, a bunch of them rushed over. They pulled at my hair; my arms dragged me out to the front gate.

A security guy, seemingly educated, thick skin, asked me: “Did you have fun watching the film from behind the screen?”. I said: “Neither happy nor sad!”. He continued openly mocking: “Do you know what the movie is about?”. I said: “Of course I know. Something is broken falling apart. First of all, it is a dewdrop. After that, the moon. Continued is the Sun. And in the end…Something is lost. First of all, it is a dewdrop. After that, the moon. Continued is the Sun. And in the end…Something is flipping. First of all and in the end…”. I waited for a kick in the ribs or a slap across the face from the security guard, but nothing, he was dazed, staring at nothing, turned to me, as he silently wiped away the tears on his cheeks. He said, before I stepped outside the gate with my huge beehive glasses: “Hey, man, don’t watch the movie flipped over anymore, the bird is gone, the people here have moved on, there’s nothing left of that pure transparent era of old…”.

 I didn’t catch what he said in the end, his last words were drowned out by excited screams coming from the cinema, due to some exciting scenes. I walked towards the course of my life, no longer able to see anything, except for a very familiar face, as though we may have met some three hundred years ago.

Perhaps, I am the self reappearing from three hundred years ago? That security guy, probably, is someone I know, from a time in a distant past?

Only the movie on that full screen is the present.

Something is broken falling apart…

Chơi trò lộn ngược

        Có cái gì đó đang vỡ tan ra. Đầu tiên là một giọt sương. Sau đó là mặt trăng. Tiếp nữa là mặt trời. Và cuối cùng là…

       Có cái gì đó đã mất rồi. Đầu tiên là giọt sương. Sau đó là mặt trăng. Tiếp nữa là mặt trời. Và cuối cùng là…

       Có cái gì đó đang lộn nhào. Đầu tiên là và cuối cùng là…

       Ta nhớ cái hồi xa lắc xa lơ đi xem phim chiếu bãi màn ảnh rộng, nhưng không có tiền mua vé, ta và các bạn bèn đứng phía sau tấm phông, và xem phim ngược. Kết quả là vẫn em xong bộ phim ấy, nhưng ở chiều ngược lại. Vẫn hiểu hết nội dung, kể về cuộc đấu tranh gì đó đại loại là đẫm máu, tuy nhiên, không rành mạch cho lắm!

       Bây giờ, ta lại tiếp tục, tham dự vào một trò chơi, mà vị trí của ta là phía sau màn ảnh rộng, để xem cuộc đời, xem gương mặt các diễn viên, ở chiều ngược lại…

       Vì vậy, ta thường mang kính đen!

       Dù thường xuyên mang kính đen như một gã khiếm thị lơ láo nhìn đời, nhưng ta vẫn thấy cuộc sống màu hồng, bởi vì, ta đang ở vị trí phía sau màn ảnh để nhìn ngược lại. Giọt sương vỡ tan ra bỗng nhiên biến thành cơn sóng dữ cuồn cuộn cuốn đi, mặt trăng vừa vỡ tan ra lập tức trở thành những mảnh vụn dối lừa nham nhở. Và khi mặt trời vỡ tan ra thì ta bàng hoàng thấy, những nát vụn ngược xuôi không khác gì mảnh vỡ tim người.

       Ta vẫn đứng phía sau màn ảnh để nhìn lên. Cuộc sống vẫn vỡ vụn và đơm đặt hình hài đủ loại chuyện kể, có tin yêu, có lọc lừa xuôi ngược, lạ hơn câu chuyện về núi Chư Mang ta từng kể cho bạn nghe, và, phức tạp, khó hiểu hơn nhiều…

       Khi ta đang dõi theo những vỡ vụn đổi trắng thay đen thì giữa quầng sáng của màn hình, xuất hiện một chú chim nhỏ, đứng hót say sưa, giọng lảnh lót đầy kiêu ngạo. Và cả cánh rừng hối hả hiện ra. Liền đó, chú chim lập tức dài ra như sợi dây, biến thành con rắn, trườn đi. 

       Bạn đã bao giờ xem chưa, đã bao giờ bắt gặp chưa? Phía trước màn ảnh, hình như con chim vẫn hót, khán giả vẫn say sưa và trầm trồ. Chỉ có mình ta, một khán giả bị ruồng bỏ, lạc loài với trí não đầy ảo tưởng, đã phát hiện ra, chú chim hóa rắn, và bò đi mất, cả cánh rừng cùng đã biến mất theo, chỉ còn lại quầng sáng vô hồn chiếu thẳng, như mắt người say thuốc nửa đêm…

       Trong cơn tự kỷ không cách nào kiềm chế, ta hét toáng: “Ồ, đời toàn màu hồng, đẹp quá!”. Phía bên kia màn ảnh rộng cuộc đời, số đông khán giả vẫn đang nín lặng theo dõi bộ phim đang hồi gay cấn. Hình như là đuổi bắt, hình như là bắn nhau, âm thanh như lở núi, như mưa đá mùa hè. Ở phía ngược lại bên này, ta thấy những bóng hình rời bỏ, ra đi, theo con đường xa hun hút. Họ đi theo một đám đông, như là đám cưới. Có một gương mặt rất quen, như đã từng gặp ở đâu từ ba trăm năm trước.

       Ta lại hét toáng lên: “Mình ơi!”.

       Gương mặt rất quen ấy quay lại, nhíu mày, tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi lại tiếp tục bước đi về phía đám đông của ba trăm năm trước.

       Giọt sương vừa vỡ ra, mặt trăng cũng vừa vỡ ra…

       Ta không muốn dõi theo màn hình nữa. Những hình ảnh không rõ ràng thường xuyên đánh lừa thị giác đã làm ta mỏi mắt. Ta di chuyển điểm nhìn, bây giờ, thôi đừng coi phim, mà nhìn xem, đám đông khán giả phía bên kia, có gì hay ho không. Tuyệt nhiên không có gì, chỉ là một đám đông say sưa dõi theo một câu chuyện máu me gay cấn. Họ cũng không thèm để ý rằng, phía sau bên kia màn ảnh, có một gã dở người ẩm ương đang xem phim ngược bằng cặp kính đen. Ta nói một mình rằng, ta thích thế đấy! Họ không quan tâm, câu chuyện đấm đá đang thu hút họ. Quan sát ở phía đối diện, ta nhận ra, họ đang bị gã đạo diễn giỏi nghề và những diễn viên kì cựu dắt mũi. Họ say mê, mãn nguyện vì điều đó. Chỉ còn lại một mình ta, lạc lõng đứng nhìn. Có cái gì đó là bất công, là không thỏa đáng, ta nghĩ thế, và tiến lại gần màn ảnh, hét to: “Đồ đám đông ngu muội!”. Vẫn không ai nhúc nhích, hàng ngàn cặp mắt cặp tai còn bận theo dõi màn hình. “Đồ đám đông không não!”. Đến lúc này thì có người để ý đến ta, đó là những nhân viên soát vé. Lập tức, một bọn hăm hở lao ra. Ta bị túm tóc bẻ tay lôi về phía trước cổng.

       Một gã bảo vệ, có vẻ cũng có học hành, mặt đầy vẻ giễu nhại, hỏi ta: “Mày xem phim ngược từ phía sau, vui không?”. Ta nói: “Không có gì vui, không có gì buồn!”. Hắn lôi thôi hỏi tiếp, vẻ trêu chọc hiện rõ: “Mày có hiểu bộ phim kể chuyện gì không?”. Ta nói: “Đương nhiên là có hiểu. Có cái gì đó đang vỡ tan ra. Đầu tiên là một giọt sương. Sau đó là mặt trăng. Tiếp nữa là mặt trời. Và cuối cùng là… Có cái gì đó đã mất rồi. Đầu tiên là giọt sương. Sau đó là mặt trăng. Tiếp nữa là mặt trời. Và cuối cùng là… Có cái gì đó đang lộn nhào. Đầu tiên là và cuối cùng là…”. Ta đang đợi một cú đá vào mạng sườn hoặc một bạt tai từ gã bảo vệ, nhưng không, hắn ngẩng mặt ra nhìn, rồi nhìn ta, lặng lẽ gạt nước mắt. Trước khi ta bước ra cổng với cặp kính đen như hai tổ ong trên mặt, hắn nói theo: “Này, anh kia, về đi, đừng bao giờ đi xem phim ngược nữa, chim đã bay đi, người cũng đã thay hình đổi dạng, sẽ không còn gì là khảm khắc kinh cũ…”.

       Mấy chữ cuối hắn nói, ta nghe không rõ, vì tiếng đám đông khán giả vừa ồ lên át mất. Chắc là phim lại đến cao trào. Ta bước đi về phía cuộc đời, không còn thấy gì nữa, ngoài một gương mặt rất quen, như thể đã từng gặp đâu đó khoảng ba trăm năm trước.

       Không lẽ, ta bây giờ là ta của ba trăm năm trước hiện về? Gã bảo vệ kia, không lẽ, lại là người thân quen, từ xứ sở nào của quá khứ hiện về?

       Chỉ có bộ phim trên màn ảnh rộng kia, là của ngày hôm nay.

       Có cái gì đó đang vỡ ra…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s