Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | CHƯ MANG, THE FALL! (16)

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm    CHƯ MANG, THE FALL!  He embarked on an expedition solely with the purpose to confirm the true meaning of life, the nature of it, in the capacity to find the source of inspiration. And he has witnessed an endless stream absent of any border […]

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

 

CHƯ MANG, THE FALL!

 He embarked on an expedition solely with the purpose to confirm the true meaning of life, the nature of it, in the capacity to find the source of inspiration. And he has witnessed an endless stream absent of any border confined by common humanity, especially since the angels have been vacuous for a long time.

On the row of tall mountains, he has surpassed, left behind are threadbare wings of celestial beings gone, never to return. Including those clouds themselves carries their mere images of the past. He didn’t want to mention the faces of man, because there’s no elegant way to portray it! When what is pure is tainted with the smell of treachery without thought beneath, where is the face that has once haunted us in dreams?

On the cusp of these windy, cloudy paths, his feet have trampled on shards of meteorite a million years old. Poise, confident in completely grasping the way of life, pure and unembellished or complacent and arrogant like the dust in the imperial city, just falling apart beneath the feet of people who have once ridiculously thought they would live forever.

He carefully noted in his memory, like a diligent surveyor.  He made an act of comparison to draw out a conclusion for his own life. There are days he thought he was those clouds, chasing vows and broken promises, unattached by struggles, a face of a child.

There were anxious afternoons in passing he entertained himself by trying to step on his shadow in the vastness of nowhere. He yearns for Mount Chư Mang, where they were intoxicating beautiful familiars drawing him into games of hide and seek to look for blooms of butterflies. In the end, he’s always alone, alone to chase and capture without rest. Sometimes his heart hurts, his arms heavy, then to unfist his palms opened to ten weightless fingers, flying away in swirls of smoke.

Further his travels, he held firm one certainty, not all dare to reveal the truth of their thoughts, even though they know it’s a hundred per cent fact. The tragedy, even those careful with their words, believes silence is wise, or then to cover their silence with hollow jarring laughter.

He couldn’t stand it sometimes, and he’s unhinged in the middle of all that open display of intellect. Then he thought, the truth is what right does he have in forcing a bird to speak, make the sunrise in the east and set in the west if they do not wish it?

Each new day, life displays multitudes of unexpected beauty. Hence, he’s never pessimistic, never bored. Even his sigh cultivates a rush into a new adventure. No morning is like another, and the sun rises, each new day is the very first day. Sometimes, Mount Chư Mang unexpectedly appeared like a lover in an enchanted curtain of returning autumn mist. The mountain is like someone you endear, the love one an instrument, waiting. He continues on his way whistling to some autumn melody.

There in the morning the sunlight was brilliant, bewildered he asked himself what The Creator was doing on the seventh level, is He happy or sad?

The Creator moulded the naked human form on earth and made them mingle with animals and plants. And many have been mistaken with the idea of living means existing. And find all sorts of ways to survive longer than other people though without any understanding of its meaning. Baffled, he asked Nietzche: “Is The Creator truly dead?”.

The ascetic philosopher laughed contemptuously then left for a path on the rib of the mountain golden with wildflowers.

From the moment of birth, he’s been a warped spirit. Each day on, beneath the weight of life, the more morbidly it is bent out of shape. Now and then, he reassesses himself, then looks at others. All are crumbled wrinkled like the other. But that’s not important. Everyone is as ugly, or everyone is together ugly, or no one is ugly at all. More importantly, each of our souls remains whole or not. In a chaotic mass of people he met on the road, each person carries a deep scar. On his own body an injury that never ceases to bleed. He grinds his teeth, forgetting the pain, the blood, the worries so he can stand tall, nothing fancy but solemn and glorious like a boulder by the side of the road.

He concludes the thousand league expedition, returning to Mount Chư Mang on a glorious autumn morning. The children carefree waited for him at the foot of the mountain and welcomed him with their bright, innocent grins. The children are free of life’s pressures; their full smiles are brilliant and beautiful without reserve. They do not know any scars, nor the battered wings of celestial beings discarded on distant mountains. He will tell them many stories, including the story about the despairing friendly familiar spirits on the top of Mount Chư Mang then after that sit and wait quietly for the return of the echoes from the tip of those mountains far, far away.

Chư Mang, mùa thu!

        Hắn đã làm một cuộc viễn du chỉ với mục đích xác định lại tính chân thực của cuộc sống, bản chất của nó, với tư cách là ngọn nguồn sáng tác. Và hắn đã chứng kiến dòng chảy mênh mang không bờ bến của cõi người trần tục, trong khi thánh thần vắng bóng từ lâu.

       Trên những dãy núi cao hắn đặt chân qua, chỉ sót lại những đôi cánh xác xơ của thần tiên một đi không trở lại. Ngay cả đám mây cũng chỉ còn mang gương mặt của chính mình trong quá khứ mà thôi. Hắn không muốn nhắc đến những gương mặt người, bởi vì, không biết diễn đạt thế nào cho phải phép! Khi sơn khê cũng phảng phất hương vị gian manh vô thức thì phố thị dưới kia, tìm đâu ra một gương mặt người đã từng ám ảnh trong mơ…

       Trên những nẻo đường mây gió, bàn chân hắn từng dẫm lên những mảnh thiên thạch hàng triệu tuổi. Đĩnh đạc, tự tin thấu hiểu lẽ đời, không hoa hòe hoa sói hay tự mãn kiêu căng như cát bụi kinh thành, vừa mới vỡ vụn dưới chân người đã nhăm nhe nghĩ rằng mình vạn tuế. 

       Hắn tỉ mẩn ghi chép vào trí nhớ, như một công nhân trắc địa cần cù. Hắn đang thử làm phép so sánh để rút ra một kết luận riêng tư cho chính cuộc đời mình.

Có những ngày, hắn ngỡ mình là mây, đuổi theo những hẹn thề hư ảo, bằng gương mặt trẻ thơ chưa vướng bận ngược xuôi.

       Có những buổi chiều thảng thốt đi qua, hắn một mình với trò chơi dẫm chân lên bóng mình giữa thênh thang vạn dặm. Hắn nhớ núi Chư Mang, nơi có những cô gái mang gương mặt linh miêu đẹp não nùng từng rủ hắn chơi trò trốn tìm hoa bướm. Cuối cùng thì hắn vẫn một mình, một mình với một cuộc đuổi bắt không ngừng nghỉ. Có khi tim đau, có khi tay nặng trĩu, rồi đến lúc xòe ra mười ngón nhẹ hều, tất cả vừa hóa thành ngọn khói, và bay…

       Càng đi xa, hắn càng chắc chắn điều này, không phải ai cũng dám nói lên suy nghĩ thật của mình, dù biết rõ điều đó một trăm phần trăm là sự thật. Bi kịch là ở chỗ, ngay cả những người cận kề miệng lỗ, cũng tự cho rằng im lặng là khôn ngoan, hoặc ngụy trang sự lặng im bằng những cái cười đểu giả.

       Có khi hắn không chịu được, hắn muốn nổi điên lên trước sự khôn khéo lõa lồ ấy. Nhưng rồi hắn nghĩ, thực ra hắn lấy quyền gì để bắt con chim phải hót, bắt mặt trời phải mọc ở đằng đông và lặn đằng tây nếu như chúng không muốn thế?

       Mỗi ngày mới bắt đầu, cuộc sống lại trình diễn muôn vàn điều bất ngờ đẹp đẽ. Vì thế, hắn chưa bao giờ bi quan, chưa bao giờ chán nản. Kể cả tiếng thở dài cũng manh nha một giục giã lên đường. Không có buổi sáng nào giống buổi sáng nào, mặt trời lên, ngày nào cũng là lần thứ nhất. Có bữa, hắn bất ngờ nhìn thấy núi Chư Mang như một người tình trong màn khói sương huyền ảo độ thu về. Núi như người thương, còn người thương thì như một cây đàn, chờ đợi. Hắn huýt sáo một bài hát gì đó về mùa thu rồi tiếp tục bước đi.

       Có những buổi chiều nắng rạng ngời ngoài cửa, hắn hoang mang tự hỏi không biết Thượng Đế đang làm gì trên tầng trời thứ bảy, ở đó đang vui hay đang buồn? 

       Thượng Đế nhào nặn ra con người trên cõi đời trần trụi rồi bắt họ phải sống lẫn vào cỏ cây muông thú. Và rất nhiều người nhầm lẫn, sống là tồn tại. Và họ tìm đủ mọi cách để tồn tại lâu hơn người khác mà không cần biết ý nghĩa của nó. Hắn bâng khuâng hỏi Nietzsche: “Thượng Đế chết thật chưa?”.

       Bậc triết gia khổ hạnh ấy cười khinh khỉnh rồi bỏ đi theo con đường ven sườn núi vàng rực màu hoa dại.

       Ngay từ lúc ra đời, hắn đã là một sinh linh méo mó. Càng ngày, dưới sức nặng của cuộc đời, nó càng méo mó đến thảm hại. Thỉnh thoảng, hắn vẫn nhìn lại mình, rồi nhìn qua người khác. Tất cả đều vẹo vọ nhàu nhĩ như nhau cả. Nhưng điều đó không quan trọng. Ai cũng xấu như nhau thì hoặc là tất cả cùng xấu hoặc là không ai xấu cả. Quan trọng nhất là tâm hồn của mỗi người có còn nguyên vẹn hay không. Trong đám đông lộn xộn hắn gặp trên đường xa vạn dặm, mỗi người đều mang một vết thương sâu hoắm. Ngay trong mình hắn cũng có một vết thương không ngừng rỉ máu. Hắn nghiến răng quên đau quên máu quên hết mọi phiền muộn để đứng lên vững chãi, không hoa hòe hoa sói mà trầm tĩnh hân hoan như tảng đá bên đường.

       Hắn kết thúc hành trình vạn dặm, trở về núi Chư Mang vào một buổi sáng mùa thu long lanh mặt cỏ. Bọn trẻ trâu đang đợi hắn dưới chân núi với những nụ cười hồn nhiên rạng rỡ. Bọn trẻ ấy chưa bị áp lực cuộc sống đè nặng nên nụ cười cũng tròn trĩnh dễ thương. Chúng cũng chưa biết về những vết thương rát bỏng, chưa biết về những đôi cánh xác xơ của thần tiên vứt bỏ trên ngọn núi xa xăm. Hắn sẽ nói với bọn trẻ rất nhiều chuyện, kể cả chuyện về những gương mặt linh miêu hư ảo xa vời trên đỉnh Chư Mang thân thuộc rồi sau đó ngồi im đợi nghe tiếng cười vọng về từ trên đỉnh núi xa xăm.

          

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s