Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | HORSES, PEOPLE, WHITE CLOUDS (23)

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm   HORSES, PEOPLE, WHITE CLOUDS Out on the patio, I fell asleep dreaming of people on white horses atop the trees. Then quietly the people left, the jittery horses remained dug in their hooves. The horses never wanting to stay long, since staying, is to bear […]

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

 HORSES, PEOPLE, WHITE CLOUDS

Out on the patio, I fell asleep dreaming of people on white horses atop the trees. Then quietly the people left, the jittery horses remained dug in their hooves. The horses never wanting to stay long, since staying, is to bear the unbearable coolness of the spring breeze, so after some pause, they left. In the morning their hoofprints would stay as fresh as those remaining footprints behind in the alley. There now on the canopy, where the horses waited, a gecko mumbling, oh for heaven’s sake. I ground my teeth: “Why didn’t you wake me? Which direction did the horses go?”. The gecko didn’t stop grumbling “Who told you to sleep face down!”. I wanted to throw a rock at it but stop. I slept with my face in the pillow; I can’t blame anyone else! I was full of resentment.

I picked out seven seed-bearing fruits and conscientiously planted them in each human and hoof print, covering the holes with dirt and dust, then waited.

I thought after the seedlings appeared, I would go home. Those seven seeds, couldn’t all be duds, couldn’t possibly, my life, can’t be that unlucky! I chase the gecko away: “Go! I don’t want to listen to your pathetic whining”. I was determined to capture a silver cloud: “Hey, please rain for me here!”. In contempt, the cloud left. I recklessly grab an amber ray of sunlight: “Hey, please bless us with your light here!”. The vain, lazy beam of light just up and left.

I didn’t care. I will make rain and light alone. My sweat will be the rain, my eyes the source of light, breath the wind. The seedlings will germinate.

It seems every night, in these laden tiresome dreams, I would hear footsteps and galloping hooves. Then one day, I can’t remember exactly when, the green leaves capped in dirt broke through, greener than even hope. I fell flat on my backside, laughing, singing, a glorious melody of love.

But, the taller the tree, the more gangly it became, and at the end transformed into a bunch of knotted vines stretching for the sky.

I’m persistent. Even when the tree shows no promise, and alone I must provide the rain and light. When there is devotion and love, I will wait till January, another year!

In the end, the very first petals bloomed, white with hints of pink hues, but in the shape of a horse’s hooves, like the shape of perfumed lips, like remnants of laughter.

In these past few days wandering around the house craving a drink, but too afraid to leave, worried if I’m out there drunk, I may miss the people and their horses — the hooves like stilettos dancing on a tin roof.

Waking up each day, like a sleepwalker, I would look for those hooved petals. The flowers are still there, perched like they came down from the sky, delicate new blooms, full of anxieties.

Then in passing spring, the wind rolls across the meadow, chafing our faces. That morning after the awakened Sun, I stepped out to find the flowers gone. I suspect the wind had whisked them away like an accidental appropriation or collusion flipped over to leave me behind. 

The signs are there! Though forget it, it’s gone. Only I’m left to make rain and light, but I  won’t stay and wait alone. I will ask another, and together we’ll wait.

But there was no one, right so, since I’ve never socialised! Solus, I’m myself in a dangerous game of hiding and seek. In passing comments – I laugh smile, insults – I would smile, what kind of flower is a hooved flower, you idiot – in an incapacitated childishness I would laugh. I will never disclose the secrets of my life, the hoof and footprints of those visitors, still new and fresh in my foggy web of memory.

Midnights waiting for neighing horses, for some shadowy mirage to attend to my grave, buried dreams, anxiously lamenting, is there anyone like me? I’ve finished packing, now waiting for spring, to leave. Stepping out into the alley, I see the gecko laying there waiting, its eyes following me. I said, stop, stop mumbling in the middle of this lonely night, no matter what the horses will never return. The gecko’s eyes continue to follow me. The strangest thing though, on the mouldy skin of the reptile, imprinted are the petals white with hints of pink hues of those hooved flowers, evidence of some celebration!

But forget it, the heavens are high and wide, so forget it, there’s a strange wind pungent with the fragrance of new grass. Hello, spring!

Ngựa, người, mây trắng

 

Chiều qua ngủ quên mơ thấy có người cưỡi ngựa trắng về đậu trên tán cây rộp rộp ngoài hiên rồi lại lặng lẽ đi. Người đi rồi, còn ngựa trắng thì ở lại bồn chồn gõ móng. Rồi ngựa cũng không chịu đợi lâu, vì đợi lâu, chắc là không chịu nổi gió xuân mơn mởn nên đã đủng đỉnh đi rồi. Sáng ra thấy vết chân còn mới như in ngoài ngõ. Trên vòm cây rộp rộp, chỗ đêm qua người ngựa đứng chờ, bây giờ đã có một con thằn lằn nằm im chép miệng, trời ơi…

Tôi đay nghiến: “Sao không đánh thức tao? Ngựa đi về phương nào?”. Thằn lằn chép chép chẹp chẹp mãi không thôi: “Ai bảo mày ngủ sấp!”. Tôi nhặt một hòn đá toan ném nhưng rồi lại thôi. Thì tại tôi ngủ úp mặt vào gối, đúng rồi, còn trách ai được nữa! Nhưng mà ấm ức, nhưng mà xót xa.

Tần ngần, tôi nhặt bảy hạt quả rộp rộp bỏ vào dấu chân người, dấu chân ngựa rồi lấy đất bụi lấp lại, ngồi chờ…

Tôi nghĩ, khi nào hạt nở xanh cây thì về. Những bảy hạt, không lẽ toàn là hạt lép, không lẽ, đời mình, chỉ toàn xui xẻo không thôi! Tôi đuổi thằn lằn: “Thôi mày đi chỗ khác dùm!”. Tại vì tôi không thích thở than ẽo uột. Tôi cả quyết quờ tay bắt một đám mây màu bạc: “Này, làm ơn mưa dùm vào chỗ này với!”. Đám mây khinh khỉnh bỏ đi. Tôi liều lĩnh quờ tay bắt một tia nắng mặt trời màu đỏ: “Này, làm ơn rọi dùm vào chỗ này với!”. Tia nắng kiêu kỳ lúng liếng bỏ đi…

Đã vậy, tôi cũng không cần. Tôi một mình làm mưa làm nắng, kệ tôi. Thì mồ hôi sẽ là mưa này, thì mắt nhìn sẽ là nắng này, thì hơi thở sẽ là gió này… Nào, hãy nảy mầm đi, đâm cành xanh lá đi…

Hình như đêm nào, trong những giấc mơ nặng nhọc, tôi cũng nghe thấy tiếng bước chân và tiếng gõ móng bồp bộp bên thềm. Sáng ra, thấy hạt đã nảy mầm, lòng hân hoan rạng rỡ. Rồi một ngày, không còn nhớ rõ ngày nào, những chiếc lá xanh đội đất nhú lên, xanh hơn cả niềm hi vọng. Tôi ngồi bệt xuống, vừa cười vừa hát, một bài hát yêu thương.

Nhưng không hiểu làm sao, cây càng lớn thì càng khẳng khiu, và cuối cùng thì hoá thành chùm dây leo rối rắm vươn thẳng lên trời…

Không dễ gì tôi bỏ cuộc đâu, tôi bướng lắm mà kiên trì lắm lắm. Nếu đã tin yêu rồi sẽ chờ cho đến ra giêng! Dù cây khẳng khiu, dù một mình phải làm mưa làm nắng.

Thế rồi những cánh hoa đầu tiên cũng nở, trắng phơn phớt hồng, nhưng hình móng ngựa, như hình môi thơm, như dấu vết của tiếng cười…

Những ngày qua, tôi thơ thẩn trước nhà, dù rất thèm rượu nhưng không dám đi, sợ khi mình say rồi thì người ngựa lại về đứng đợi bên hiên vắng. Đến cả trong mơ cũng còn nghe tiếng móng gõ như tiếng guốc khua giòn, náo động.

Mỗi lần tỉnh giấc, tôi lại một mình mở cửa ra nhìn những cánh hoa rộp rộp, như người mộng du. Hoa vẫn đó, như từ trời cao đậu xuống, mong manh như vừa mới lột, đầy lo âu…

Thế rồi sắp sửa sang xuân, gió cuộn mình lăn tròn qua trảng cỏ, rát mặt. Buổi sáng khi mặt trời thức giấc, tôi bước ra nhìn thì hoa không còn nữa. Tôi nghi, gió đã cuốn đi rồi, như một sự tình cờ chiếm đoạt hoặc thông đồng lật lọng bỏ tôi đi.

Dấu vết còn rành rành ra đấy! Mà thôi, dù sao cũng đã đi rồi. Giờ thì vẫn còn lại một tôi, tiếp tục làm mưa làm nắng, nhưng tôi sẽ không ngồi chờ nữa. Tôi sẽ kéo theo một ai đó, cùng chờ…

Nhưng không hề có ai cả, phải rồi, xưa nay tôi có chơi với ai đâu! Tôi một mình một cõi, tôi một mình với một trò chơi trốn tìm mạo hiểm. Ai đó đi qua, khen, tôi cười cười, ai đó đi qua, chê, tôi cũng chỉ cười, ai đó hét vào mặt, hoa rộp rộp là hoa gì, đồ ngớ ngẩn, tôi cũng chỉ biết cười, như bọn trẻ thiểu năng. Tôi không nói ra đâu, bí mật của đời tôi đó, dấu chân ngựa và người đến thăm tôi bữa nọ, vẫn còn mới nguyên trong kí ức mịt mùng…

Chỉ một tiếng ngựa hí trong đêm thôi mà chờ đợi, chỉ một bóng hình về thăm thẳm trong mơ thôi, mà nôn nao thương nhớ, có ai như mình không nhỉ? Chắc là không, vậy thì mình giống ai? Chắc chắn cũng không. Tôi xếp hành lí xong rồi, chỉ chờ gió xuân cất cánh, là đi. Vừa ra khỏi ngõ thì thấy thằn lằn nằm đợi, nhìn theo. Tôi nói, thôi, mày đừng chép miệng trong đêm vắng, dù sao thì ngựa cũng không về. Thằn lằn vẫn nhìn theo. Mà lạ chưa, trên da thịt mốc meo của loài bò sát, thấy còn in rõ ràng sắc trắng phơn phớt hồng của cánh hoa rộp rộp hôm nào, như dấu vết một cuộc giao hoan! Không lẽ là…?

Nhưng mà thôi, trời cao lồng lộng, mà thôi, gió lạ thơm mùi cỏ đã nôn nao. Chào nhé, mùa xuân!

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s