Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | A LETTER TO THE RAIN (7)

Casual like fate, unforgettable, rainstorms through our life. It passes, beyond, till that moment sunlight breaks, we would never again meet. In a lifetime, have you ever experienced such a storm? What do you do as you reminisce on the passing light and deluge? Have you ever considered writing to the rain long gone, and why not? When there’s no way of bringing back the past, we will take ourselves back, though for what? Who knows! This morning, moths filled the sky greeting sunlight at the mead, I placed myself down to write that letter to an old storm, casual like fate stretched out waiting for a way to return, into a day in the far past, very far.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

A LETTER TO THE RAIN

Casual like fate, unforgettable, rainstorms through our life. It passes, beyond, till that moment sunlight breaks, we would never again meet. In a lifetime, have you ever experienced such a storm? What do you do as you reminisce on the passing light and deluge? Have you ever considered writing to the rain long gone, and why not? When there’s no way of bringing back the past, we will take ourselves back, though for what? Who knows! This morning, moths filled the sky greeting sunlight at the mead, I placed myself down to write that letter to an old storm, casual like fate stretched out waiting for a way to return, into a day in the far past, very far.

“You arrived, exactly at that time and place, not early, nor late, caught me naked, alone, like an escaped criminal from hell lost in the mead. You’re oblivious, excited, enthusiastic you told tales of far off unknown nine spheres of heaven. I lay listening engrossed, knowing, that must be the strangest thing, in this fraudulent world the truest tale I ever heard. Every story involving people carries with it the subjective hue of suspicion. Your words, I believed, till years later, I believed. You are roaming amongst the seven hues of the rainbow, leaving behind all entanglement and worries. The truth is, it’s stuff made of dreams, a life never tasted nor experienced, not even a little. The raindrops fell then we’re gone, reincarnated ablaze in a moment of happiness. In your eyes, life is evergreen, endlessly beautiful, no different to the greenest of grass on a spring morning to a young girl who became a woman, the first time she discovered love…”

“When we reside to write these words, you were long departed, far away from the mead, roaming somewhere at the end of the horizon. Today the sun burns in Chư Mang, infinitely the clouds piled atop the light, the light piled atop the clouds. It took us forever to admit about those who have long departed, to ourselves, the existence of their value, you’re the aberrant rainfall, who had come and gone, took from us so much longing. You brought to the mead tales so strange it awoke blades of grass trees to dreaming of far off places of distant horizons, of vast, vast seas. You whispered into our ears new things, things that never came to mind. You said, in a far distant place, there were people with strange pastimes, they lived like animals, after a time, they forget their human voice. We immediately then related, we compared our lives with theirs. We, humans, dwell together, also for a long time, our spoken language now a reverberation of grunts and screams liken to a pack of wild animals, day by day losing humanity, lost is the pure original heavenly given nature of good and kindness…”.

“You told me in these far off places people own their freedom, free to live their desires with pride. Mischievously you winked and placed a cold kiss in my hair, and continued your wandering! It has been a while, no mentioning of childhood adventures in the mead, yet this morning, dreamy-like that era of lakes long wild rivers, wandering with the clouds eyes green that of a maiden. The clouds chirped on about all sorts, luculent, without ever knowing pain, ever knowing deceit. Was it an amusing play with clouds? If we knew the answer, no more than you – the rain – amid that familiar slope, would across the sky arrive. Though our story may have a long way to go, the morning has a long way to go; no more could be said, thoughtlessly you have cut across. When clouds casually became the protagonist, when you continue to be present as our witness unmissable casually, mount Chư Mang can only stand and watch, with a smile…”

“We invite, hey, why don’t you stay for the end of these long days? Of course, those vain white clouds would narrow their eyes and shake their heads! We know, youth, a time for games, a time of self-discovery, though for a long time we’re left with this numb aching heart, heartless no, but with little hope. Your tales always provoke our curiosity. We asked: since you journey endlessly, have you ever transpired with a green-eyed maiden cloud? You would then, rushed around, as though busy, as though to dodge that answer…”

Momentarily as the rain came and went, we return to our primary role – a storyteller on mount Chư Mang. We lived passed so much sun and rain in the mead, sometimes in lustful desire others in delusional melancholy, no day ever the same, nor night like the other. This afternoon, we chased a hint of desire with clouds of infinite green eyes on our shoulders and ready laughter leading the way. We crossed the afternoon without leaving a footprint, or have we hovered above the grass with the bright laughter like warm rays of sunlight. We lightly tread, heartbeat not so loud, for fear of awakening those clouds, in fright, may fly away. When the constant shadow of the night came, we still aimlessly roamed the four corners of the trees and grass, with a warm smile held tight in our hand.

And when, sleep came, in dreams, there would be rain! 

 

 

 

      

Thư gửi cơn mưa

 

       Có những cơn mưa đổ ngang đời, tình cờ như số phận, khiến ta không thể nào quên. Khi cơn mưa đã đi xa, xa lắc xa lơ rồi, có hôm nào nó khi nắng về tinh khôi chợt nhớ, mới biết rằng mình không bao giờ gặp lại. Trong đời bạn, đã bao giờ có những cơn mưa như thế chưa? Bạn làm gì khi quay quắt nhớ thương về những nắng mưa mình từng trải? Bạn có bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ viết một lá thư gửi về cho cơn mưa quá khứ, tại sao không nhỉ? Khi không còn cách nào bắt quá khứ quay về, thì ta bắt mình ngược về quá khứ, để làm gì ư? Ai mà biết chắc! Sáng nay, mối bay lên rợp trời đón nắng thảo nguyên, ta ngồi viết thư gửi cho cơn mưa cũ, cơn mưa tình cờ như số phận giăng ngang đón đợi đường về, vào một ngày của xa xưa, xa lắm…

       “Bạn đã đến, đúng vào thời điểm đó, không sớm, không muộn, để vừa vặn bắt gặp ta trần trụi, cô đơn, như một gã tù vượt ngục bị lạc giữa thảo nguyên. Bạn vô tư, sôi nổi, hào hứng kể cho tôi nghe câu chuyện thiên thu từ chín tầng trời xa lạ. Ta nằm nghe mê mải, biết rằng, đó là câu chuyện lạ lùng nhất, trung thực nhất mà mình được nghe trong chốn trần gian đầy bất trắc lọc lừa. Câu chuyện nào của thế nhân cũng mang một màu sắc chủ quan đáng nghi ngại. Riêng những lời bạn kể, ta tin, cho đến mãi sau này, vẫn còn tin. Cuộc đời của bạn, rong chơi giữa bảy sắc cầu vồng, bỏ hết mọi vướng bận và lo toan. Thú thực, đó là thứ đời sống trong mơ, ta chưa bao giờ được nếm trải, dù ít ỏi. Những giọt mưa đến rồi đi, luân hồi trong niềm vui rạng rỡ. Trong mắt bạn, cuộc đời xanh mướt, đẹp đẽ vô cùng, không khác gì sân trường xanh mướt trong buổi sáng mùa xuân trong mắt cô học trò mới lớn, lần đầu bắt gặp tình yêu…”

       “Khi ta ngồi viết những dòng này thì bạn đã rời xa ta, xa thảo nguyên, rong chơi tít tắp cuối chân trời thăm thẳm. Chư Mang hôm nay nắng gắt, mây xếp chồng lên nắng, nắng xếp chồng lên mây, vô tận. Có những người khi họ đi xa rồi, ta mới thấy giá trị hiện hữa của họ, với ta, bạn là một cơn mưa lạ lùng, đến rồi đi, nhưng lấy của ta nhiều lần mong nhớ. Bạn mang đến thảo nguyên những câu chuyện lạ lùng và đánh thức cỏ cây bằng ước vọng xa xôi của bầu trời, của đại dương mênh mông. Bạn thầm thì bên tai ta về những điều ta chưa hề biết, chưa hề nghĩ đến. Bạn nói, ở xứ sở xa xôi, có những con người có sở thích kỳ quái, họ sống cũng muông thú, lâu dần, họ quên mất tiếng người… Ta lập tức liên tưởng, so sánh với cuộc sống của chính mình. Bọn ta, con người sống với nhau, nhưng cũng từ lâu, ngôn ngữ giao tiếp là tiếng gào thét của loài thú hoang, ngày càng mất đi tính người, mất đi thiên lương trong trẻo ban đầu…”.

       “Bạn nói với tôi về những miền đất xa xôi con người được tự do, được sống để thỏa mãn niềm khát khao chinh phục tự nhiên. Bạn nháy mắt tinh nghịch rồi vội vã đặt một nụ hôn lạnh giá lên tóc, rồi tiếp tục rong chơi! Lâu lắm rồi, thảo nguyên không còn nhắc đến những hẹn hò tuổi nhỏ, vậy mà buổi sáng nay, tinh mơ như tuổi sông hồ dài rộng, ta lang thang cùng với một đám mây mắt màu xanh con gái. Đám mây líu lo kể đủ chuyện, bằng âm thanh trong trẻo, như chưa từng biết đến lo toan, chưa biết đến dối lừa. Đi chơi cùng với một đám mây thì có vui không? Ta chưa biết trả lời thế nào thì bạn – cơn mưa – lại ngang trời kéo đến, ngay giữa con đèo quen thuộc. Câu chuyện còn dài lắm, buổi sáng còn dài lắm, sẽ còn nhiều điều để kể, nhưng bạn đã vô tình cắt ngang.  Khi đám mây tình cờ trở thành nhân vật chính, khi bạn luôn luôn có mặt một cách tình cờ như nhân chứng không thể thiếu, núi Chư Mang chỉ còn biết đứng nhìn theo, có một nụ cười…”

       “Ta rủ rê, thôi, hay ở lại đây cho hết những ngày dài? Dĩ nhiên là đám mây trắng kiêu kỳ lắc đầu nheo nheo mắt! Ta biết rồi, tuổi trẻ mà, còn phải rong chơi, còn phải kiếm tìm, mà ta thì từ lâu chỉ còn một trái tim đau buốt, không phải vô cảm, nhưng cũng không hi vọng gì nhiều. Câu chuyện kể của bạn luôn gợi trí tò mò. Ta hỏi: Bạn lãng du trong vô tận, thế đã bao giờ rong chơi với một đám mây con gái có đôi mắt màu xanh chưa? Lúc đó, bạn ào ạt chạy qua, làm như bận bịu lắm, để né một câu trả lời…”

       Trong khi cơn mưa chập chờn đến rồi đi, ta lại trở về với vai diễn ban đầu – người kể chuyện ở núi Chư Mang. Ta đã đi qua bao nhiêu mưa nắng thảo nguyên, khi cuồng nhiệt mê say lúc ảo não u buồn, không có ngày nào giống ngày nào, không có đêm nào giống đêm nào. Chiều nay, ta đuổi theo dấu vết yêu thương với đám mây mắt biếc đậu trên vai và tiếng cười lảnh lót dẫn đường. Ta đi qua buổi chiều mà dường như không để lại dấu chân, hoặc là đang lướt trên mặt cỏ với tiếng cười vỡ ra long lanh như nắng ấm. Ta nhè nhẹ bược chân, tim không dám đập mạnh, sợ đám mây giật mình tỉnh giấc, bay đi. Khi bóng đêm vời vợi kéo về, ta vẫn loay hoay giữa bốn bề cây cỏ, với ánh mắt nụ cười ấm áp giữ chặt trong tay…

       Và rồi, khi giấc ngủ kéo về, trong mơ, cũng có một cơn mưa!/

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s