Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | A SCARLET DREAM (9)

Last night my younger brother called me over the phone, screaming: “Bro, it’s after me, I’m scared!”. I said: “Calm down, what does it look like!”. “Not sure if it’s a man or a woman, but it’s red, for sure!”. Oh my god, my baby brother’s nightmare! He’s perpetually dreaming of the colour red hunting chasing him down. There’s no way to stop it, these bizarre dreams? “He told my parents, but no one believed him, said he’s suffering from some cerebral breakdown!” – He’s always anxious, before falling into an exhausted sleep.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

 

A SCARLET DREAM

I live under a red horizon. On branches the birds are red, the song is red, the poem is red. What had dyed us red? No idea! Mother said: Blood!

I’ve forgotten, you’ve also forgotten, we all thought the trees were green, the clouds white. Wrong, all blazingly red. Our sense of sight has tricked us.

Last night my younger brother called me over the phone, screaming: “Bro, it’s after me, I’m scared!”. I said: “Calm down, what does it look like!”. “Not sure if it’s a man or a woman, but it’s red, for sure!”. Oh my god, my baby brother’s nightmare! He’s perpetually dreaming of the colour red hunting chasing him down. There’s no way to stop it, these bizarre dreams? “He told my parents, but no one believed him, said he’s suffering from some cerebral breakdown!” – He’s always anxious, before falling into an exhausted sleep.

I’m retelling a story about colour, like an artist drawing a painting in red. Don’t rush into any conclusion of this nor that; it’s deplorable!

You’re allowed to wear dark glasses and howl: “Mother …, what is this inky darkness!”. Poor people are allowed to line up to receive their portion of rice and at the same time look up at the fireworks to proclaim glee like a child: “Wow, life is beautiful!”

It all took place, just like that.

Mother just messaged: “Your brother just woke up, mumbling, blood, blood…”.

I don’t know what I was thinking, but I bought my brother a pair of dark glasses. But mother rang and said, no need for it anymore, I’ve sent him into the monastery. Hopefully, Buddhism will limit his delusion. I thought that’s comforting! But the next day, my brother called, crying rattling on about all sorts of stuff. He said: “That old man of the cloth, not a monk, not a saint, all day he taps on a gong and meditates. He’s old, he’s ancient, and his body is crusty with sores, often makes me scratch it, but continues to tell me off, that, don’t scratch where it’s sensitive. I said everywhere is sensitive, how am I supposed to scratch you? He didn’t say anything just punched me right in the mouth…”

My brother won’t be home for this new year. He said over the phone; I have to stay back to wash his clothes. “His clothes are red, not sure what was used to dye it but the water was still red after several buckets of water, I want to throw up every time I have to wash it!”. I said, just come back to the farm, brothers together if there are veggies we eat veggies if there’s congee we eat congee. He didn’t answer, then sang a song about the colour red from long ago.

I called my mother and told her what happened. Mother was quiet for a while, then said: “Son, don’t scare me like that! Your brother is dead!.” Gosh, then who has been talking to me every night on the phone? Who?.

Mother said: “Oi, they call me more than half a dozen times each night, but I never picked up, so I don’t know who they are!”. “When did he passed away, why didn’t you tell me, mother?”. “No, you live so far away, that’s why I didn’t ring you!”. I dropped the receiver. Very upset with my mother. Though lately there’s been many strange occurrences. Over the phone, my mother’s voice is amber, sizzling burning like winter’s coal. A long time now, I’ve not returned. The red clay path full of scattered red banners ready to welcome the coming Lunar New year. In my childhood, I get to let fly a tiny balloon blown up by me every year; it is also red.

Some kind of god is deliberately dyeing all of us red. Living for a long time in a glaring bright colour, I’m used to it! New year, in front of me, is a tub of red blood, flowing freely from the throat of a pig trots up in the middle of the yard. Father stood in the middle of the house feet wide apart, slurping up the congealing blood, laughing ha-ha: “Eat son, only once a year we get to eat blood, eat, drink!”. We grew up with these illusions, content, our hope ruby red.

A dozen calls each night, has that ever happened to you? A scary thought! The phone flickering like a spectre, half of me wanted to hear; half do not. In the end, I picked up. A strange voice, not my mother’s, nor was it my brother’s voice on the receiver. He’s grouchy, “It’s me, the old guy who wears the red robe, every time it’s washed it would be dripping in blood, you remember right?”. Aha, so it’s the monk! He said: “Lucky for your brother, your mother sent him to me so that I can guide him. But, he’s difficult to teach, hates the colour red and continually complain about how much I smell! Reverend sir, you smell reverend! – He dares said that to me, outright rude!”.

I no longer dare to pick up the phone each night. Turned it off completely, but it never works out. I miss my mother, my little brother. The new year is almost here. This Lunar New Year will be cold, and my mother will suffer illness. What is red dancing on the ceiling, like a pair of eyes from spotted fever? What is red running across the wall, like the red flowers that bloom every Lunar New Year? I couldn’t sleep. When did my brother pass away? Who is this monk that calls me so late in the middle of the night?

I pack my bags for the village. More than half of this country “packs their bags for the village” every coming of the Lunar New Year, not just me alone! More than half of this country is exiled, not just me alone! My house is on the side of a red dirt hill. Father looked at me, with eyes like glowing red coal in the dark, said nothing, pointing towards the west. Not just one grave but a row of graves, brand new, rising and falling like freshly scalped heads all bloody. A pile of logs, not sure who lit it, brooding spitting out smoke. So it was some kind of nervous breakdown, everything has been an illusion! There was no monk, and there were no phone, nor messages each night? Everything had been deflected, been mixed up, been a curse by the evil red colour.

That evil had tortured my little brother, now torturing me: There was a giant not sure if it’s a man or a woman, but honestly and for sure red, often chase me. I ran into a freshly tunnelled red, red road; it went on forever. At the front, are my family running, behind, bright glaring red intoxicated chasing. As it ran, it chided: “You’re all difficult to teach, hates the colour red and say I smell, all of you should watch it…”.

I will run, every day, every night, through every town, through every nightmare, until I no longer have the strength, then I’ll stop! 

 

Giấc mơ màu đỏ

 

       Tôi đang sống trong một bầu trời màu đỏ. Con chim trên cành màu đỏ, con cá dưới sông màu đỏ, bài hát màu đỏ, câu thơ màu đỏ. Cái gì đã nhuộm đỏ chúng tôi? Không biết! Mẹ nói: Máu

       Tôi đã quen rồi, bạn cũng quen rồi, lâu nay cứ tưởng cây cối màu xanh, đám mây màu trắng… Sai, toàn màu đỏ loét. Chúng ta đang bị thị giác đánh lừa…

       Đêm qua, em gọi điện cho tôi, hét thật lớn: “Anh ơi, nó đang đuổi theo em, em sợ lắm!”. Tôi nói: “Bình tĩnh đi, trông nó thế nào!”. “Không rõ là đàn ông hay đàn bà, nhưng nó màu đỏ, chắc chắn!”. Trời đất ơi, giấc mơ kinh khủng của em tôi! Nó luôn mơ thấy màu đỏ săn đuổi. Không còn cách nào ngăn chặn nó ư, cái giấc mơ kì quái ấy? “Em kể với cha và mẹ, nhưng không ai tin, họ bảo em bị loạn não!” – Nó thổn thức, trước khi chìm vào giấc ngủ mỏi mệt…

Tôi đang kể lại câu chuyện về màu sắc, như một họa sĩ đang vẽ một bức tranh màu đỏ. Đừng vội quy kết sang vấn đề quan điểm nọ kia. Tôi khinh!

Bạn có quyền đeo kính màu đen vào và hét toáng lên rằng: “Mẹ kiếp, trời đất gì mà tối đen như mực!”. Những người dân nghèo có quyền xếp hàng nhận gạo cứu đói vừa ngẩng đầu ngó pháo hoa trên trời và reo lên như trẻ nhỏ: “Ồ, đời đẹp quá!”.

       Vậy thôi.

       Mẹ vừa nhắn tin nói: “Em mày vừa tỉnh lại, miệng đang lảm nhảm, máu, máu”…

Không biết nghĩ ngợi thế nào, tôi mua và gửi cho em chiếc kính đen. Nhưng mẹ gọi điện bảo, không cần nữa đâu, mẹ gửi em vào chùa rồi. Hi vọng Phật pháp sẽ làm cho óc nó bớt hoang tưởng. Tôi nghĩ, thế cũng ổn! Nhưng chỉ hôm sau, đã thấy em gọi điện, khóc và kể đủ thứ chuyện. Em kể: “Cái lão trụ trì ấy, sư không ra sư, thánh không ra thánh, suốt ngày niệm chú gõ mõ. Lão già rồi, già lắm rồi, mình lại đây mụn ghẻ, thường xuyên bắt em gãi, nhưng lại luôn mồm mắng em, rằng, mày đừng gãi vào chỗ nhạy cảm. Em hỏi lão rằng chỗ nào cũng nhạy cảm thì làm sao mà gãi? Lão chẳng nói chẳng rằng đấm thẳng vào miệng em…”.

       Thế là tết nay em không về. Em nói qua điện thoại rằng, em phải ở lại giặt áo cho lão ấy. “Áo lão ấy màu đỏ, không biết nhuộm cái gì mà giặt ra đỏ cả mấy thau nước, em vừa giặt vừa nôn!”. Tôi nói, thôi về quê, có anh có em, có rau ăn rau có cháo ăn cháo. Em không trả lời, mà hát câu hát gì đó màu đỏ tận đâu đâu…

       Tôi lại gọi cho mẹ, mách chuyện của em. Mẹ lặng đi hồi lâu, rồi mới nói: “Con ơi, đừng làm mẹ sợ! Em con chết rồi mà!”. Trời ơi, thế tôi vẫn thường nói chuyện với ai trong điện thoại mỗi đêm? Ai?”.

       Mẹ nói: “Chô cha, chúng nó gọi cho tao hàng chục cuộc mỗi đêm, mà tao không nghe máy nên chả biết là đứa nào!”. “Em mất khi nào, sao không báo cho con?”. “Thôi, tại mày ở xa quá, tao không báo!”. Tôi tắt rụp điện thoại. Giận mẹ vô cùng. Mà dạo này nhiều chuyện kỳ lạ. Qua điện thoại, tôi nghe thấy giọng mẹ màu đỏ, cháy xèo xèo như than củi mùa đông. Từ lâu lắm tôi không về nơi ấy. Con đường đất đỏ đầy băng rôn biểu ngữ màu đỏ mỗi dịp tết về. Tuổi thơ tôi, mỗi dịp tết mới được tận miệng thổi vào một chiếc bóng bay bé xíu, cũng màu đỏ nốt.

Hình như có một vị thánh nhân nào đó đang có âm mưu nhuộm đỏ chúng tôi. Sống lâu trong màu sắc chói lòa, tôi quen rồi! Tết, với tôi là chậu tiết canh màu đỏ, chảy đầm đìa từ cuống họng chú lợn nằm ngửa giữa sân. Cha đứng dạng chân giữa nhà, húp bát tiết canh, cười ha hả: “Ăn đi con, mỗi năm nhà ta mới được ăn tiết canh một lần thôi, ăn đi, uống đi!”. Chúng tôi lớn lên trong những ước mơ, hoan hỉ, hi vọng dạt dào máu đỏ…

       Hàng chục cuộc gọi mỗi đêm, đã có có ai bị như vậy chưa? Ghê lắm! Điện thoại lập lòe như ma trơi, nửa muốn nghe, nửa muốn không. Cuối cùng, tôi mở máy. Giọng lạ, không phải của mẹ, cũng không phải của em. Hắn gầm gừ: “Tao đây, lão già mặc áo màu đỏ, mỗi lần giặt là nước đỏ ngầu mà máu đây, mày nhớ chứ?”. À, thì ra là lão thầy chùa! Lão nói: “Phúc cho đứa em mày, mẹ mày gửi nó cho tao, để tao nâng đỡ dìu dắt. Nhưng, đó là một thằng khó bảo, ghét màu đỏ và luôn mồm chê tao hôi! Thầy ơi, thầy hôi quá! – Nó dám bảo tao như vậy đấy, láo không?”.

       Tôi không còn dám mở điện thoại mỗi đêm nữa. Tắt nguồn để ngủ, thế mà cũng không được. Tôi nhớ mẹ, nhớ em. Tết sắp đến rồi. Tết năm nay lạnh, mẹ lại hay đau ốm. Cái gì màu đỏ nhảy nhót trên trần nhà, như những cặp mắt sốt phát ban. Cái gì màu đỏ chạy dọc bên vách, như những bông hoa màu đỏ vẫn nở vào mỗi tết. Tôi không ngủ được. Em mất khi nào? Lão thầy chùa ấy là ai mà lại gọi cho tôi vào những giờ khuya khoắt? 

       Tôi khăn gói về quê. Hơn nửa nước này “khăn gói về quê” mỗi khi tết đến, chứ riêng gì tôi đâu! Hơn nửa nước này tha hương chứ riêng gì tôi đâu! Nhà tôi, nằm bên vách đồi đất đỏ. Cha nhìn tôi, mắt như than hồng buổi tối, không nói gì, chỉ tay về hướng Tây. Tôi đi theo hướng ấy. Mộ của em tôi ngoài đó. Đất vẫn còn mới, tung tóe như máu. Không phải một nấm mồ mà là hàng dãy, mới tinh, nhấp nhô như những cái đầu vừa lột da tóe máu. Đống củi, không biết ai đốt, đang âm ỉ khói. Hóa ra là bể dâu, thì ra là ảo giác! Làm gì có sư, làm gì có điện thoại, tin nhắn nào hàng đêm? Tất cả mọi thứ đã bị đánh tráo, bị đảo lộn, bị phù phép bởi màu đỏ quái ác.

Giấc mơ quái ác từng hành hạ em, bây giờ hành hạ tôi: Có một gã khổng lồ không rõ là trai hay gái, nhưng đích thực là màu đỏ, thường xuyên đuổi sau lưng tôi. Tôi chạy vào đường hầm đất đỏ mới đào, hun hút. Phía trước, những người thân đang chạy, phía sau,  màu đỏ chói mắt đang hùng hổ đuổi theo. Vừa chạy, vừa chửi rủa: “Chúng mày là một lũ khó bảo, ghét màu đỏ và luôn mồm chê tao hôi, chúng mày liệu đấy…”.

Tôi vẫn chạy, mỗi ngày, mỗi đêm, mỗi tỉnh, mỗi mơ, cho đến khi nào không còn đủ sức nữa, mới thôi!

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s