Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 18:40 – don’t clap, poetry still deciding whether to leave or stay

A moment of separation. Transfixed
stay or leave
is there anything left for you here
you did, once upon a time.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

don’t clap,

poetry still deciding whether to leave or stay

 

the day possesses

it’s soundless endearment

dusk collecting itself upon a thin leaf

a world filled with dust and falling rocks

 

by all means, clap your hands and say for heaven sakes

 

thrilling is the beat of time

a rhythm ever different from the heart

light, thrown upon a wall oblivious of 

the ghostly drama

 

poetry saw itself at the centre of an eye

not a monster not a mutant

glaring 

at its empty body

 

A moment of separation. Transfixed

stay or leave

is there anything left for you here

you did, once upon a time.

_____

 

đừng vỗ tay,

thơ vẫn đang phân vân giữa ra đi và ở lại

 

ngày từng có

tình yêu im lặng của chính mình

chiều đang thu lại trên một cái lá mỏng

thế giới này toàn cát bụi đá rơi

 

bạn cứ việc vỗ tay kêu trời

 

thời gian đập nhịp rộn ràng

trong một nhịp không bao giờ khác đi của mạch máu

ánh sáng hắt lên bức tường thờ ơ thơ thơ hỏi thở

một vở kịch ma quái

 

thơ nhìn thấy mình ở giữa một con mắt

không phải quái vật không phải dị nhân

một cái nhìn đăm đăm

vào bản thân mình trống rỗng

 

thời điểm chia ly. Bất động

ở lại và ra đi

bạn có còn lại một chút gì

ngày xưa bạn từng có…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s