Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 18:5 – so this is what happened, it’s quite simple really.

perhaps
once you were awake
people will point out how there’s no hair on your face
and they might light a candle
so that the Sun
may light up in the small fire

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

so this is what happened,

it’s quite simple really.

 

you say: a world without body hair

it is but a limitless

line of fire

 

when you return

without body hair and lying

you’re not the reason for the birth of the Sun

 

in the nights you moved the pillow to the end 

of the bed

dead asleep

 

because of the varied sleep

you wake up

a little different

 

perhaps

once you  were awake

people will point out how there’s no hair on your face

and they might light a candle

so that the Sun

may light up in the small fire

 

on your face

the flickering light

on the walls

then ask why your image was distorted

on all the crumbled posters

on the sleepy bed

everything

now the dark possesses an intense joy

reading your poem

 

everyone folds up the poems

into kisses

pretends

as though each verse was each one 

of your breath

 

everyone perhaps couldn’t in the middle of it leave

like you had pretended

all were in pain and afraid.

_____

 

câu chuyện là như vậy

dễ hiểu hơn rất nhiều

 

bạn nói: một thế giới không có lông

thì đó chỉ là một dải lửa đang cháy

mênh mông

 

khi bạn trở về

không có lông và nói dối

mặt trời không sinh ra cho bạn

 

vào những đêm bạn chuyển chiếc gối xuống dưới

chiếc giường

và mê ngủ

 

bởi vì giấc ngủ khác nhau

nên khi bạn thức dậy

có một chút khác nhau

 

có thể

một lần bạn thức

mọi người sẽ chỉ ra sự không có lông trên gương mặt bạn

và đôi khi, họ thắp một ngọn nến

để bản thân mặt trời

bập bùng ánh lửa nhỏ

 

trên gương mặt bạn

nó ném ánh sáng

lên các bức tường

và tự hỏi tại sao hình dạng của bạn bị hỏng

trên các áp-phích nhàu nát

trên chiếc giường mê ngủ

tất cả mọi thứ

bây giờ bóng tối, có một niềm vui, mãnh liệt

trong lúc đọc bài thơ của bạn

 

mọi người gấp các bài thơ

thành những nụ hôn

giả vờ

như thể mỗi bài thơ là một làn hơi

của bạn thở

 

mọi người có thể không bỏ lỡ

nhưng sau khi bạn chơi giả vờ

ai cũng đau và sợ…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s