Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 20:17 – a river, a poem, the forest, the night.

a river never
knows how to walk
upon such a path
your tiny limited horizon
which destiny has combed like hair
you swallow and digest the loneliness
because of the claws
on both of your feet
helped you grasped the fact that loneliness is a kind of joy
that is
impenetrable

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

a river, a poem, the forest, the night.

a poem disguised as a river

so away they can throw 

a dead body 

 

your feet wet

after a few days

the corpse becomes a source of life

when some guy

a PhD professor sticking his butt out 

holding up a gyroscope

in the wind, searching for the dream prize

 

a river never

knows how to walk 

upon such a path

your tiny limited horizon

which destiny has combed like hair

you swallow and digest the loneliness

because of the claws

on both of your feet

helped you grasped the fact that loneliness is a kind of joy

that is

impenetrable

 

like the poem could never be a thief, the night

eventually consumes even the moon

swallow whole the Sun

just in one morning

 

night, it’s not “hang động” or cave

genial, light like a dream

you and the poem

thought it could not

so you steeped yourself in a soft dark matter

that belongs to everyone and the night

that day

_____

dòng sông, bài thơ, khu rừng, đêm…

bài thơ giả mạo dòng sông

để người ta có thể ném xuống

một xác chết

 

bạn chỉ bị ướt đôi chân

sau đó một vài ngày

xác chết thành sự sống

khi một ông

giáo sư tiến sĩ chổng mông

cầm một con quay

trong gió, đi tìm và giải mộng

 

dòng sông không

bao giờ biết bước đi

con đường đó

là phạm vi giới hạn nhỏ bé của

bạn, được định mệnh chải như tóc

và lông, bạn nuốt nỗi cô đơn vào lòng

bởi móng vuốt

của hai bàn chân

bạn biết sự cô đơn là niềm vui

không thể

xuyên qua

 

như bài thơ không thể là kẻ cướp, đêm

ăn mòn cả mặt trăng

nuốt chửng mặt trời

chỉ trong một buổi sáng

 

đêm, không phải là cave hay hang động

ấm áp, nhẹ như giấc mơ

bạn và bài thơ

nghĩ rằng nó không thể

bạn đắm mình trong chất lỏng màu đen

của mọi người và đêm

hôm đó

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s