Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 20:15 – a pantheon of meaning

history, with the forehead
of the wind and clouds, with the blood
inside an inkpot, with red
steeped in the pen nib, with the sound
of choking, with animal bones
the making of relics

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

a pantheon of meaning

so sacred that the poem

hid behind a door

had to jump from

the altar

 

you stared at the accents

in red like the colour of a lipstick

 

before seeing the gods

you will meet

not just the naked words, often

noisy and obvious

and if necessary, write 

the threatening letter

 

you’re late 

hence from behind the pantheon door, you couldn’t see

the gods

naked

ready for battle

 

the wall in the pantheon turns into a mirror

reflecting literature

a chill to the bone

we are the one left naked

cloaks for the gods

even the clouds shuddered at the sight

like the tattered skirt 

of a storm

 

history, with the forehead

of the wind and clouds, with the blood

inside an inkpot, with red

steeped in the pen nib, with the sound

of choking, with animal bones

the making of relics

 

the same as how we will never understand

the meaning of a white sheet of paper full of shit

binned at the pantheon

 

the gods have taken the walls, the mirrors, and the white sheet of paper

in a continual embattlement

with an accent red like the colour of a lipstick

not a

word

but numbers

gosh the maddening numbers

flying

high on the smell of (stinky) jackfruit

_____

 

một ngôi đền chữ nghĩa

thiêng tới mức bài thơ

núp sau cánh cửa

cũng phải nhảy ra

khỏi bàn thờ

 

bạn nhìn con dấu

màu đỏ như son

 

trước khi gặp mấy ông thần

bạn sẽ gặp

không chỉ con chữ phải khoả thân, rất nhiều lần

bằng cách tô hô

mà nếu cần, sẽ viết thư

hăm doạ

 

bạn đến muộn

nên đằng sau cánh cửa ngôi đền bạn không còn thấy

các vị thần

vì họ đã ở trần

xung phong ra trận

 

bức tường trong ngôi đền hoá tấm gương

soi chiếu văn chương

lạnh thấu xương

chỉ còn chúng ta trần truồng

áo choàng của các vị thần

làm đám mây run rẩy

như cái khố rách của cơn

bão

 

lịch sử, với vầng trán

của gió mây, với máu

trong lọ mực, với màu đỏ

thấm vào ngòi bút, với tiếng kêu

bị bóp nghẹt, với xương cốt động vật

hoá thành di tích

 

cũng như chúng ta không bao giờ hiểu

ý nghĩa của tờ giấy trắng dính đầy cứt

trong thùng rác của ngôi đền

 

các vị thần lấy bức tường, tấm gương, và tờ giấy trắng

tiếp tục dàn trận

với con dấu đỏ như son

không phải con

chữ

mà những con

số, ôi chúng phát điên

đang bay

say mùi múi mít…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s