Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | OR HAS THE WIND TURNED YOU INTO TEARS (72)

night
you’ve left behind your old shirt
left behind the heart of the mountain
a kind of ruthless enterprise for gain
beginning with a drop of water
ending with the origin of a stream
with the sound of a guitar
played by the drunk poet Vũ Ngọc Giao

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

OR HAS THE WIND TURNED YOU INTO TEARS

 

night 

be it

a bitter silent night waiting

night has nothing if for you 

you falling like a bird hit by a bullet

or has the wind turned you into tears

to together fall

 

night 

your short-cropped hair

laughing always at sadness without cause

in low damp clouds in wet rainy days

the towel soaked with your happiness

wetting an entire meadow in darkness

 

night 

in my eyes draw you 

black and sad

the day I woke and you’ve yet 

in a concert hall of our dreams

you wore a red T-shirt

lost in a dream of Bazan red dust

I’m waving at you behind glass, the window wiper(waving)

exhausted from no sleep

exhausted from pain

 

there’s no ladder long enough

as a rainy day in a mountain borough

lead me towards sound loneliness

yearning for a meadow 

endless, sad smile of an infant

 

those twists and turns of the mountain

fumbling’s of a blind person by the door

you possess the third eye

so, I won’t fumble and fall

 

night 

you’ve left behind your old shirt

left behind the heart of the mountain

a kind of ruthless enterprise for gain

beginning with a drop of water

ending with the origin of a stream 

with the sound of a guitar

played by the drunk poet Vũ Ngọc Giao

addicted to the destruction of a new dawn

flatten into vinyl

turning forever the verse that’s made you cry

sit, please…

 

to here you’ve brought pain from afar 

touched the mountain

laughing always at sadness without cause

easy tunes strummed out by the sidewalk

A Quán Văn dulled with pain

 

a blind person

left

took with them their warmth…

 

_____

HAY LÀ GIÓ LÀM EM NƯỚC MẮT

 

đêm ơi

hay là như thế này

đêm cay đắng và âm thầm chờ đợi

nếu không đợi chờ em đêm còn biết làm gì

em rơi xuống như con chim trúng đạn

hay là gió làm em nước mắt

cùng rơi

 

đêm ơi

mái tóc ngắn xíu của em

cứ hay cười vì hay buồn vô cớ

đám mây thấp ngày mưa ẩm ướt

như chiếc khăn tay hạnh phúc của em

làm ướt cả cánh đồng tăm tối

 

đêm ơi

anh vẽ em trong hai con mắt

đen và buồn

ngày anh thức mà em chưa tỉnh dậy

trong nhà hát của giấc mơ

em mặc chiếc áo thun màu cỏ

lạc vào một giấc mơ bazan bụi đỏ

đang vẫy theo em sau cửa kính và chiếc gạt nước

mỏi mệt vì mất ngủ

mỏi mệt vì đau đớn

 

không một chiếc cầu thang nào đủ dài

bằng ngày mưa phố núi

dắt anh đến những quạnh hiu xa xăm

nhớ về cánh đồng

bất tận nụ cười buồn như em bé

 

những quanh co của núi

đang mò mẫm như người mù bên cánh cửa

em hãy làm con mắt thứ ba

kẻo anh té ngã

 

đêm ơi

em để lại chiếc áo cũ của em

và mang trái tim phố núi ra đi

một kiểu kinh doanh với lợi nhuận thật tàn nhẫn

khởi sự với giọt nước

kết thúc với suối nguồn

với tiếng đàn

của thi sĩ Vũ Ngọc Giao đang say rượu

nghiền nát sớm mai này

ép thành đĩa nhựa

quay mãi bài hát mà em đã khóc

hãy ngồi xuống đây…

 

em mang nỗi đau từ xa đến nơi này

để va phải núi

cứ hay cười vì buồn vô cớ

những tiếng đàn lang thang ngoài hành lang

quán Văn đau thắt

 

có một người mù

bỏ đi một xứ khác

bốc hơi…

  o O o

 

VALENTINE

chàng bên cạnh giường

nàng mong manh lốm đốm những sợi tóc bạc

có một sợi tóc cứ vướng sau tai

như nàng vẫn hay bướng bỉnh

 

chàng không nhìn thấy người phụ nữ sáu mươi ba tuổi

chỉ đôi mắt màu nâu thoáng ướt

lấp lánh như chiếc nhẫn nàng hay đeo

ở ngón út

 

nàng thì thầm trong giấc ngủ

với một chút nước bọt chảy qua khoé môi

chàng đã lau nó thật khéo

vào ống tay áo hơi cheo leo của mình

 

chàng đặt một bông hồng đỏ, vẫn còn giọt sương

mà đứa con gái của chàng

và nàng, vừa mang vào vẫn còn vương

cọng cỏ

 

lồng ngực xương xẩu của nàng nhấp nhô theo cơn gió

chàng vuốt nhẹ cho nàng như nàng đã làm

ngày xưa lúc con gái của nàng ho và khó 

Thở

 

chàng biết nàng sẽ bay

vì nàng không còn trọng lượng

cơ thể nàng như bài thơ

đang khô

trong nắng

 

nàng

chàng

im lặng

một đêm

nữa

thôi…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s