Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 18:29 – The writing, more and more convoluted

since you’re silent
no one could hear you
the long sigh
babe, I’m tired

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The writing, more and more convoluted

first

she loosens each of your fingers

until you’re more relaxed

quieten

like a blanket

with the brightness of feathers

and the underlining of your coats

 

in the streets

the traffic horns

honking

like geese

 

now

people who sees the blanket

will never grasp

the entire story

 

the incredible strength

that ordinary people

has to deal with under the blanket

there

 

since you’re silent

no one could hear you

the long sigh

babe, I’m tired

 

the rain on dry land

the grass will then

upon her grow

like hair.

_____

viết, đã bắt đầu lẩn thẩn…

đầu tiên

nàng mở các ngón tay bạn

cho đến khi bạn nới lỏng

và im lặng

như một tấm chăn

với ánh sáng lông

và vải lót

 

ngoài phố

tiếng còi giao thông

kêu như

ngỗng

 

bây giờ

những người nhìn vào tấm chăn

không thể biết

câu chuyện

 

những nỗ lực phi thường

để người bình thường

phải vật lộn dưới tấm chăn

đó

 

vì bạn im lặng

nên không ai có thể nghe

một tiếng thở dài

em mệt

 

mưa trên đất khô

cỏ mới mọc

trên nàng

như tóc…

 

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s