Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 17:14 – you’re used to the destruction of the sunset

the night then – and its violet edges
falters inside the poem
an ever changing frame

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

you’re used to the destruction of the sunset

the light twisted inside a drop

of ink, and in this darkness

the poem imprisoned

 

the night then – and its violet edges

falters inside the poem

an ever changing frame

 

so the poem may not surpass

the height of an apartment building

 

so the poem may remain penniless

yet asks still for evening meals

 

so the poem may be pointless, there sat

a little sad

upon a ride through time

_____

 

bạn đã quen với hoàng hôn bị phá hỏng

ánh sáng xoắn vào giữa giọt

mực, mà bài thơ bị nhốt vào

bóng tối

 

sau đó, đêm – và cái rèm màu tím

phất phơ trong bài thơ

một hình thức phù du

 

cho bài thơ không thể vượt qua

chiều cao của tòa nhà

 

cho bài thơ không có tiền

mà cứ đòi ăn tối

 

cho bài thơ vô ích cứ thích ngồi

nhìn tồi tội

trên chiếc ghế thời gian

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s