Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 9:2 – Courthouse

once we allow the nation to wander
line up with shame
the farmers imprisoned
only because they want to sow the fields
with the graves of their ancestors on them
since forever.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Courthouse

 

I know you don’t want to crawl 

into four thick walls

where the only thing 

that may escape is howling

 

I know you despise soulless things

like iron bars

cement and stone walls

 

I know you are a happy farmer

your profits, eaten up year-round

in a dying smile

 

after labouring in the fields, farmers like to drink

they detest the courthouse

the imposters who enjoy passing judgement

all over the place.

 

when they’re imprisoned, in light of the Sun

their wives, women with hair bleach red by the Sun

sat by

embittered

listened

cried

 

it’s not pain

it’s a pathetic tragedy

playing over and over again for decades

by collapsed lungs like when one sink to the bottom

of the water.

 

perhaps his wife may gently testify:

I get it I regret it I’m sorry

yes yes I know I was wrong I won’t…

place her hand on the Judge’s shoulder

eyes full of tears:

all of us can’t be wrong?

 

once we allow the nation to wander

line up with shame

the farmers imprisoned

only because they want to sow the fields

with the graves of their ancestors on them

since forever.

 

there’s a lot a Judge could do

but first

build more thick walls

so that the escape howling may sound more like tears

 

and in the end

veneered with a layer of granite, the same wall

air-conditioned mirrored boxes

stowing those who seem to be sleeping on a bed

that often

spit bullets

like rain

into the past

continues to exaggerate like the subject of history

a metre square to four of their

bullshit artists.

_____

Phiên toà

 

tôi biết bạn không muốn chui vào bốn bức tường

dày

nơi chỉ có tiếng hú bay ra

ngoài được.

 

tôi biết bạn ghét những thứ vô hồn

như song sắt

bê tông và đá hộc

 

tôi biết bạn là anh nông dân vui nhộn

dù quanh năm được mùa mất giá

cười hiu hắt

 

những người nông dân hay uống rượu sau buổi cày

họ ghét những phiên tòa

có người mạo danh và thích đứng lên tuyên án

xả láng.

 

khi họ bị bắt, trong ánh mặt trời

vợ của họ, người phụ nữ tóc đỏ vì phơi nắng

đang ngồi

cay đắng

lắng nghe

và khóc

 

đó không phải là sự đau đớn

đó là thảm kịch

diễn đi diễn lại mấy mươi năm

phổi bị bóp nghẹt như khi ta chìm xuống đáy

nước.

 

có thể người vợ sẽ nhẹ nhàng nói trước phiên toà:

tôi hiểu tôi ân hận tôi xin lỗi

thôi thôi tôi sợ rồi…

sau đó đặt bàn tay lên vai người Thẩm Phán

đôi mắt đầy lệ của nàng:

tất cả chúng ta cùng có tội?

 

khi để đất nước này lang thang

đang xếp hàng xuống hố

người nông dân vào tù

chỉ vì họ muốn gieo trồng trên cánh đồng

có mồ mả cha ông của họ

nghìn thu.

 

nhiều điều ông Thẩm Phán sẽ làm

nhưng điều đầu tiên

là xây thêm những bức tường dày

để tiếng hú bay ra như tiếng khóc

 

sau cuối

cũng bức tường đó sẽ được ốp đá hoa cương

máy lạnh hộp gương

để chứa những kẻ nhìn như đang ngủ trên giường

lại thường

nã đạn

như mưa

vào quá khứ

tiếp tục ba hoa như môn lịch sử

một mét vuông bốn thằng chém gió

của họ.

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s