Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | A POEM WRITTEN FOR A POET DEVOTED TO FREEDOM (227)

perhaps it didn’t bother you
bullshitting about all that loneliness
barely grasp the idea of a mountainous borough
the pride of a Bloomed mountain
that was once
a volcano

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

A POEM WRITTEN FOR A POET DEVOTED TO FREEDOM

now I know, as you might remember
dragging into poetry that old saying:
life is hard

meaning someone
once visited
this mountainous borough

eighteen years ago
so many have lived and died
before you had ever set foot upon it and left

hoping you would remember them
the acknowledgments of your thoughts
as their own

and if you could no longer recall
they couldn’t possibly have anything left
to say to you

not the same as the Birth of Christ
you can not accept some tale
by the hay cot
since you’re nothing but a patch of exposed grass
on the side of the road
upon your arrival and departure
the exhausting drama

perhaps it didn’t bother you
bullshitting about all that loneliness
barely grasp the idea of a mountainous borough
the pride of a Bloomed mountain
that was once
a volcano

but all that was there before the day your mother gave birth to you

as of now
you’re no longer grass
not because they couldn’t get through
not because they didn’t want to
we all want to live in paradise
you’re not alone
the cool green at the foot of the horizon
like grass

even though you keep pretending to be
not any kind of grass
not any kind of flowers
not anyone
not for the want of anything.
_____


BÀI THƠ TẶNG MỘT THI SĨ RẤT YÊU TỰ DO

bây giờ, tôi biết bạn vẫn nhớ
khi lôi câu nói cũ mèm: đời là bể khổ
vào thơ

và có nghĩa là có một ai đó
đã đi ngang phố
núi một lần

mười tám năm trước đây
bao nhiêu người đã sống và chết
trước khi bạn đến và ra đi

họ từng mong bạn hãy nhớ
để biết tâm trí của bạn là
tâm trí của họ

và nếu bạn không còn nhớ
họ cũng không thể còn câu chuyện gì có thể
kể với bạn

không giống như sự Giáng Sinh của Thiên Chúa
bạn không thể nhận được một câu chuyện
bên máng cỏ
vì bạn chỉ là đám cỏ bên đường
hở sườn
khi bạn đến và đi
méo mó theo cách đó

bạn có thể không ngượng
khi ba hoa về sự cô đơn
vì bạn chưa kịp hiểu về phố núi
và sự kiêu hãnh của ngọn núi Hoa
vì nó
từng là núi lửa

nhưng đó là trước khi bạn được sinh ra

còn bây giờ
bạn cũng không còn là cỏ
không phải họ không thông qua
không phải họ không muốn
đời ai không thích sướng
mà chỉ là
bạn cũng không còn xanh buốt chân trời
như cỏ

dù bạn muốn giả danh
không phải cỏ
không phải hoa
không phải ai
không muốn…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s