Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 17:13 – the colours

we reside within the sunset
an Eden damp with orange clouds
as though the sea has been rubbed out
the islands
further and further away

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

the colours

you’ve forgotten how we’ve looked up at the rain

and our yearning was in grey

 

rain, after we finished eating our lunch at

a park in the colours of new leaves, you pulled your skirt up above the knee, shove the brown sandals aside, closed your eyes

there’s no colour inside 

your eyelid

 

then 

we would wander the streets together

searching for the end of the horizon 

because alone we’re not enough

 

we reside within the sunset

an Eden damp with orange clouds

as though the sea has been rubbed out

the islands

further and further away

 

until

the colours are all faded

the odd sound of the pinkness of the tongue

the silence

we’re forced to listen

 

there now no sky

in closed your eyes

when you do open them, it’s a monologue in red

the yellow sun the colour of chicken fat and

the blue sky

in a painting we’re quietly contemplating 

mixing colours

in a war

steeped in blood

 

it’s never ending, even after dark

as there’s still black

the fermenting hues

of bitter spirit

the whiteness of 

the bones of citizens.

_____

 

màu sắc

bạn không nhớ chúng ta đã nhìn lên bầu trời

mưa, nỗi nhớ có màu xám

 

mưa, khi chúng ta ăn trưa trong

công viên màu lá mạ, bạn kéo váy lên quá đầu gối, gạt đôi dép màu nâu sang một bên, nhắm mắt

trong mí mắt của bạn không có màu gì

cả

 

sau đó

chúng ta lang thang qua các đường phố

tìm kiếm bầu trời

vì một mình chúng ta xanh không đủ

 

chúng ta ngồi trong hoàng hôn

khu vườn ướt đẫm đám mây màu cam

như biển đã bị mờ

những hòn đảo trở nên

màu xa xa hun hút

 

cho đến khi

chúng ta phai nhạt tất cả các màu

âm thanh thật kỳ lạ của màu hồng cái lưỡi

sự im lặng

chúng ta phải nghe

 

bây giờ

không có bầu trời, mắt bạn vẫn còn nhắm, nhưng bạn đã

mở, cuộc độc thoại màu đỏ

mặt trời màu vàng mỡ gà và

bầu trời xanh

trong bức tranh chúng ta vẫn đang lặng

lẽ, pha màu

cuộc chiến tranh

đậm máu

 

nó không kết thúc, khi trời tối

vì vẫn còn màu đen

màu lên men

của rượu đắng

màu xương trắng

của nhân dân…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s