Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 17:21 – it seems I’ve turned into a poem

the poem
an existential mirth
the incomprehensible innovations
in the dark fast asleep

while in the Oval office, they’re scheming on bombing Syria
the cost of so many millions of dollars
so the green colours flying
wide and far
in the wind
I don’t know what else I should say after that

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

it seems I’ve turned into a poem, though what I have been, was a sheet of paper

the words lie on top of me, they organised all sort of stuff

like a trip

 

I can not only write but can also read

knows how to search in encyclopedias for the Minsky moment

when

a group of words: “hoàng anh gia lai” oh so familiar

a chain reaction

as devastating situation

the lost of pension funds

a pain in the neck 

a headache.

 

please sit back down on my five fingers

and tell me about your desire and dreams

 

+++

 

the poem

an existential mirth

the incomprehensible innovations

in the dark fast asleep

 

while in the Oval office, they’re scheming on bombing Syria

the cost of so many millions of dollars

so the green colours flying

wide and far

in the wind

I don’t know what else I should say after that

 

but the Sun and the wind were searching for my fingers

and the words searching for my cabin

the laughter

the cries

 

like a child picking

it’s

nose.

 

+++

 

the poem

it divides the verbs in English

fiddling with test tubes in Chemistry

happiness is the subject of literature

as for math there’s no

mucking around

 

no one is better than 

the citizens

don’t worry

the nuclear plants

still noted still accountable

just the papers are a mess

after so many years, the long legs

past the armpits to the neck

 

our very own premise

for everything that 

continuously rise forever

 

when the poet say

we’ve dropped it in a hole

means

we may expand

as much as we want

the citizens up to their necks 

in the giant debt

gosh the fall upon the city.

 

drink Trung Nguyên coffee

not đa nguyên

not careful we be  hung dry 

upside down in our sleep

like a bat

 

keep your eyes

on the ball

the citizens goalkeepers

on the offside

becomes a side subject

government, an indeed sad shot

Who will lose their head?

Who will lose their eyes?

 

the poem older in the aid of a walking stick

shaking searching for a point of view

oh, thank you

ah Mount thái sơn

gosh huge

no kidding

ah the bloodshed

the numbing resentment

yep, the joy

on the winning side

 

from then on the poem has been printed in bold:

the reckless innovations

the cunning writers

the teacher serviced by working girls

the lying professors

 

a number of poems

has reached the heights

ventured beyond our borders

the international fame

on a domestic flight.

 

in the world there’s still 

plenty of things that are green

the devastation after a couple hundred million dollars the double bombings

not like a poem

a couple dozen Dong and you want to fall over

(that’s how

we bullshit about

such fearful poetry)

 

within the light applause

thinner than the original article

the whispers

gosh the romance of it all

_____

 

tôi gần như trở thành một bài thơ, dù đã từng là một tờ giấy

chữ nghĩa nằm bên tôi, chúng sắp xếp mọi thứ

như cuộc du hành

 

tôi không chỉ biết viết mà còn biết đọc

biết tra từ điển về thời điểm Minsky

khi

cụm danh từ: “Hoành Oan Giai la” đã thành thân thiết

một phản ứng dây chuyền

nghe nói là khủng khiếp

vỡ cả quỹ lương hưu

bươu

đầu và trán…

 

vui lòng ngồi ở đây trên năm ngón tay tôi

và cho tôi biết những gì bạn mơ ước

 

+++

 

bài thơ

những trò hiện sinh làm hề

cách tân ú ớ

bóng tối ngủ mê

 

khi trong phòng bầu dục người ta đang tính toán thả bom Syria

hết bao nhiêu triệu đô la

cho màu xanh lá cây bay

lá la

trong gió

tôi không biết viết thêm gì sau đó

 

nhưng mặt trời và gió tìm kiếm ngón tay tôi

và con chữ tìm đến căn nhà bằng gỗ của tôi

người cười

kẻ khóc

 

như em bé đang móc

lỗ

mũi

 

+++

 

bài thơ

nó chia động từ môn tiếng anh

lanh canh ống nghiệm môn hoá

hạnh phúc với môn văn

môn toán không lăn tăn

gì nữa

 

không ai có thể làm tốt hơn

nhân dân

đừng lo lắng

nhà máy điện hạt nhân

vẫn tính vào trong sổ

chỉ báo chí sụp đổ

sau mấy năm chân dài

qua nách đến tận cổ

 

chúng ta đã có một tiền đề

cho tất cả các loại

tiến lên mãi mãi

 

khi bài thơ nói

chúng ta làm rơi xuống hố

phải hiểu là

chúng ta tha hồ

phát triển các cục nợ tổ bố

nhân dân è cổ

mùa thu qua phố

bao la…

 

cà phê trung nguyên

đừng uống cà phê đa nguyên

nếu huyên thuyên

chúng ta thành con dơi

ngủ còn treo ngược

 

hãy giữ hai mắt của mình

trên đường bay quả bóng

nhân dân làm thủ môn

đi lộn lề

thành môn lề

chính phủ, một cú sút thần sầu

ai bay đầu?

ai đui mắt?

 

bài thơ già đi và mang cây gậy

huơ huơ tìm một tầm nhìn

ô, tạ ơn

a thái sơn

ơi bao lơn

ai lơn tơn

ơ máu xương

ê nỗi hờn

ư niềm vui

phe chiến thắng

 

kể từ đó bài thơ đã được in đậm:

cách tân táo bạo

nhà văn tinh xảo

giáo viên gái bao

giáo sư nói láo

 

một số bài thơ

đã vươn cao

đi ngoài

ra biên giới

quốc tế vời vợi

bay từ ga quốc nội…

 

thế giới vẫn còn

màu xanh lá cây

xác xơ trận bom 2 đêm giá vài trăm triệu

không như bài thơ

vài chục ngàn đã muốn xỉu

(đó là cách

chúng ta ba hoa

thơ ca sợ hãi)

 

trong tiếng vỗ tay

nhẹ, mỏng nhưng là hàng chính hãng

whisper thì thầm

nghe thật là lãng mạn

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s