Categories
POETRY/THƠ

Lê Minh Chánh | THE HIGHWAY – ĐẠI LỘ (1)

frothy water lens drifting
the river of tar no longer recycling
an unconsolidated sadness
an unconsolidated loneliness
drooping shoulders off-kilter
upon the man’s cloak the dust clingy

by Lê Minh Chánh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


THE HIGHWAY

 

red. cutting. a severed line

half a dangling foot.

tick tock.

a heart constant, out of sync.

searching. the left pocket. a mangled cigarette

no light

annoyingly shoved back 

tick tock

not a single relaxing minute

inhaling the delusional smoke

dragging out a pretend cloud

reflected upon glass panes 

gale waning lip colours

 

in valse, the vehicles in rhythm

a new specie yet named

extinct

weaving chaotic

glaring at each other growling

not a hint of forest

 

endlessly shifting.

an exchange of places

the sunlight flickering on-off

each time the parklands changing 

each time the highrise colours changing 

each time the people rushing

each time the delaying

each breath dying

hidden in faces

who knows who

 

back and forth

a drawn-out meeting

a cloud covered space

mind-boggling yellow flowers

spine tinkling goosebumps

a drawn-out place of warmth

salvaging a kind of laughter

down a descending corridor

drawing in sounder

 

late

the day crumbling

frothy water lens drifting

the river of tar no longer recycling

an unconsolidated sadness

an unconsolidated loneliness

drooping shoulders off-kilter

upon the man’s cloak the dust clingy

 

drifting to where 

the sleepless eyes

warping shadows of divinity

developments decimating blooming vines

memories discarded

in a garbage bag

sad saintly monuments in the teary eyes of the people

crying for whom?

 

why the pain of remembrance

since from inception

bloomed the day of judgment

 

one two three

the continuing call of youth

staying or going

the people in each horde dragging their shadow

 

across the road 

_____

 

ĐẠI LỘ

lộ mạn mạn kỳ tu viễn hề

(Khuất Nguyên)

 

đỏ. giao cắt. chặn đứt một dòng

nửa bàn chân lơ ngơ thả xuống.

và đếm.

tim luôn sai nhịp.

và lục tìm. túi áo bên trái. một điếu thuốc quăn queo

quên lửa

giận dữ cất

và đếm

không đủ một phút để thảnh thơi

rít thuốc tưởng tượng

tô vẽ một màu mây tưởng tượng

soi lên những ô kính

gió quệt phai son

 

xe nhảy valse từng đợt

như bầy thú sáng thế chưa kịp đặt tên 

đã khuất

đan cài hỗn độn

và thi nhau gào rống

ôi tìm không thấy một bóng rừng

 

dịch chuyển bất tận.

đổi chỗ

nắng bật tắt

cây công viên đổi áo từng đợt

cao ốc đổi sắc từng đợt

người vội vàng từng đợt

chậm trễ từng đợt

thở từng hơi thở chết

giấu mặt

ai biết ai

 

ngược xuôi

vẽ ra một chỗ hẹn

chỗ mây che

hoa vàng loạn não

da thịt nổi gai

vẽ ra một nơi tìm được hơi ấm

vớt một điệu cười

nơi có hành lang dẫn xuống

hút sâu

 

đã muộn

ngày tháng rục

bèo bọt sông trôi

dòng nhựa không còn tái chế

buồn không kiểm soát

cô đơn không kiểm soát

so lệch vai

bụi đầy bâu áo

 

trôi về đâu

những mắt nhìn mất ngủ

bóng gãy thần tích

công trường tan nát những cành hoa

kỉ niệm bỏ quên

là túi rác

thánh tượng sầu bi trong mắt người ràn rụa

khóc vì ai?

 

đừng nhớ mà đau

khi tự khởi đầu

đã nở thành mạt thế

 

một hai ba

hình nhân xanh vẫy gọi

chưa biết về hay đi

người đòi đoạn kéo lê chiếc bóng

 

qua đường

 …

7.20

Lê Minh Chánh

 

Lộ mạn mạn kỳ tu viễn hề

Ngô tương thượng hạ nhi cầu tác

Li tao- Khuất Nguyên

(Con đường này còn dài đăng đẳng

Ta còn ngược xuôi thỉnh cầu tìm kiếm)

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s