Categories
PHOTOGRAPHY SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Lê Vĩnh Tài | The year at an end (229)

A sea of sounds pushed aside via the call of a single bird gliding across the water; its cries sounded as though the spring has never known loneliness.

It continues to cry without ever holding back the tears…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The year at an end via the sound of something passing by. The end of the old year is the beginning of a new year; time is like the sound of shattered pieces of ruins rubbing against each other inside a sack. Like the clambering inside a draw, as we clear it of rubbish.

 

She’s as thin as a slice of bread, with a layer of yellow butter, nice and shiny.

 

The previous year, hurt her toes like a pair of tight shoes, as she walked around the house desperate to fall in love.

 

All she could see were people groaning about the high and lows of their book royalties, how they had just missed out on a prize or the cash prize was not great.

 

Some moaned about how all a writer needs is a piece of published work, but she has none, nothing but the flower she waters every day at the moment blooming in her garden.

 

She can but smile: “Gosh the flower, so beautiful!”

 

Where she washes her face, the loneliness from the previous year seeped from her bathroom mirror, prompts her to listen to the rain, how it falls still on the roof. She’s aware if we continue to be so feral, mucked around like the guys who write modern poetry; describing the sunset attached in an email via the keyboard. Thus the light wept as though there would never be another sunrise.

 

Everyone knows though no one speaks up, she knows too well the power of the truth, though she stays silent.

 

A sea of sounds pushed aside via the call of a single bird gliding across the water; its cries sounded as though the spring had never known loneliness.

 

It continues to cry without ever holding back the tears…

_____

 

Tiếng va chạm của sự ngưng lại một năm. Hết năm cũ là bắt đầu năm mới, thời gian nhiều khi chỉ như tiếng kêu của các mảnh phế liệu chạm vào nhau trong bao tải. Như tiếng sột soạt phía trong ngăn kéo, khi ta kéo ra nhặt bớt rác.

 

Nàng, mỏng như lát bánh mì, phết bơ màu vàng, rực rỡ.

 

Năm cũ, như một chiếc giày chật làm đau ngón chân của nàng, khi di chuyển trên sàn nhà, vì nàng khao khát ngã vào tình yêu. 

 

Nàng chỉ thấy người thì than trách nhuận bút thấp hay không vào được hội, người thì xuýt xoa hụt giải hay giải cao mà lại ít tiền. 

 

Người thì cao đạo than thở nhà văn chỉ cần tác phẩm mà nàng thì chẳng có tác phẩm nào, ngoài bông hoa nàng vẫn tưới nước hàng ngày giờ đang nở trong vườn. 

 

Nàng chỉ còn biết cười: “Bông hoa, ôi đẹp quá!”

 

Năm cũ cũng biết cô đơn, thấm ra từ chiếc gương soi mỗi khi nàng rửa mặt, nó nhắc nàng nghe tiếng chuông của mưa, vẫn rơi và vang trên mái nhà. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục hoang hoải và ba hoa theo kiểu mấy ông làm thơ cách tân tả hoàng hôn có kèm theo cả email và bàn phím, vì như thế ánh sáng sẽ khóc như thể không bao giờ có một bình minh mới.

 

Mọi người, dù không ai lên tiếng nhưng nàng quá biết quyền lực của sự thật, dù im lặng.

 

Đại dương của âm thanh luôn bị át đi bởi tiếng kêu của một con chim lẻ loi bay trên biển, nó kêu như thể mùa xuân không hề biết cô đơn.

 

Nó cứ kêu không cầm nước mắt…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s