Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | TEN POEMS – MƯỜI BÀI THƠ (88)

poetry begs the pardon
of all the women poetry once claimed divine
as fire
as smoke

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

1.

poetry begs the pardon

of all the women poetry once claimed divine

as fire

as smoke

 

poetry apologize

not because you’re unrefined

 

but far beyond the poem, you’re beautiful

 

2.

a woman coloured in youth

rushes down the street

asking herself when she’ll find

a man also in youthful colours

the day she was twenty…

 

3.

behind her

poetry still carries a loaf of bread and a bottle of filtered water

prepared

follows

 

listening to the rustling of the wind

arriving at the place where poetry’s parents were just borne

 

meat and bone once again

turns into a poem

executing a life

knowing poetry

worthy of living

 

4.

poetry oblivious of the fact that it may disappear

into itself

 

poetry fearful

of self-possession

 

poetry sightless of the Sun beneath the canopy

an October eve

as the damp moon rides a dark horse

the entire night.

 

5.

when you name a star after poetry

poetry wept

because your feet were grounded

as above poetry’s head were clouds

 

remember still when I wrote your name 

on the screen

the ink had seeped from one page to another

 

we have kissed the lips of strangers

leaving the taste of us

with your name on the tip of my tongue

 

remembered that we could never be

as everything kept unravelling

 

so, abandon it we should

since the poem remains unencumbered by numbers

 

6.

I

 

my own voice denies I the answer

my glare denying I a glance

my shadow refusing I in following

my footsteps denying a trail of me

 

someone has stolen my body

gave it to another

they denying me access

of myself

 

7.

the quiet lyrics lost somewhere

after you clumsily disclosed

its pain

and you’ve mistaken

it for an aria declaring your love

begging a night with you

 

you’re in denial

the resound too soft for this fearful fleeting world

whispering

smoke in your eyes

 

they see you

in a cloak of judgement

always ready to judge resound

they plead with you

– stop

 

after judgement

you adorn a mask and wept 

the lyrics understood then

all mask

have slits

for a pair of eyes…

 

8.

when the poem’s a fish sauce bottle

behind me

I heard it plead

help

please…

 

you’re

in the dark, just one layer of cloud

An early pungent hint of the rain

you’re wet, cold again

 

food needs flavour

like the poem needing the smell

of a sock

 

the poem is the fish sauce

hence it requires an empty bottle

for a silent drama 

to play out life

 

so all the mess

can escape

a sock-like a toe 

through a hole

 

now, once more

you hear the poem

alarmed in pain…

 

we’re 

like damp

leaves

at the intersection

 

we’re

drooping withering digits

rotten leaves on the keyboard

 

we’re tight

-lipped

climbing the stage

receiving medals

elated delusional 

 

poetry in a change of heart

the poem desired fame

couldn’t be anything else but

meaningless

 

forgetting how to breathe

their lungs bloated

smelling of fish sauce

smelling of sewage

smelling of morality

a deception of rotting leaves

haunting spectres

 

long ago

the poem is soft with autumn clouds

well worn soles

damp leaves in a trance

metal to magnet

 

an autumn

busy shovelling

meandering

the poem 

ends (up)

Stumbling

 

it asks itself why

they keep piling rotten leaves into a poem into logic into a hero into a madman into lots of stuff

like the logic of eradicating fascism into purpose

stuffing the poem with decaying rot

 

everything of theirs it learns by heart like one’s palm

like wine like regular meals

 

both feet together in battle

bleeding

sticking to their shoes

climbing the stage

 

winter shall arrive

those who love shall surpass

despite the autumn leaves falling leaves damp leaves 

rotting battered singing flying crying leaves (see)

we know of indeed

the deaf

often gets free invites to symphonies

 

9.

the words crossed off in a poem

they’re like the dead leaving their friends

hoping everyone would remember them

 

and when the poem rediscover

The discarded words

lying about like patients in a hospital

three crowded into one bed

nodding off to sleep

 

imprints of each word

pushing crawling (on all four) on the page

exhausted, shivering high fever

looking for a place to reside

after being discarded

 

a poem also needs a spot of dirt

a place to breathe

to hope

those alive would remember

when it broke

in half

 

10.

please be careful with us

 

please from the goodness of your heart

in wanting or not

remember we are poets

we don’t easily fall in love, we fall

into love as all of us do to our death

 

within all mind and heart

we’re flying

 

a poet could quietly exist

a poet could be all of us

on our wrist veins

the terror of those slits

we’ve kissed the devil 

entering hell coming out the other end

 

now you’ve been notified 

a poet could be treated with disdain

we do not love just one person when we fall

we love all of this world 

ours, we love all of

ourselves

 

when injured it’s difficult for us

to heal, hence

please

please be careful with us

 

a poet lives two lives

one outside

one inside their heart

 

when you look into their eyes

you can see soundly

 

please spare the time to read each word

and the poem no matter what

you’ll know for sure

there’s one word you love

not some undying words

 

the poet lives often in two worlds

different from each other…

 

____________________________

 

1.

thơ xin lỗi

tất cả những phụ nữ mà thơ từng gọi là người đẹp

như lửa

như khói

 

thơ xin lỗi

không phải vì bạn không đẹp

 

mà bởi vì bạn còn đẹp hơn cả bài thơ

 

2.

người đàn bà màu xanh

đang chạy hối hả trên đường

tự hỏi khi nào sẽ tìm thấy

một người đàn ông cũng có màu xanh

ngày nàng hai mươi tuổi…

 

3.

phía sau nàng

thơ vẫn mang một ổ bánh mì và chai nước lọc

chống đói

chạy theo

 

nghe gió xào xạc

đến nơi cha mẹ thơ cũng vừa mới được sinh ra

 

một lần nữa thịt da

đã trở thành bài thơ

thực hiện một cuộc đời

để cuối cùng nó cũng biết rằng thơ

đáng sống

 

4.

thơ không biết nó có thể biến mất

vào cơ thể của mình

 

thơ sợ hãi

phải làm chủ nhân chính mình

 

thơ không nhìn thấy mặt trời dưới tán cây

vào đêm tháng mười

và mặt trăng đang cưỡi một con ngựa đen bị ướt

cả đêm…

 

5.

khi bạn đặt tên một ngôi sao bằng tên của thơ

thơ đã khóc

vì chân bạn vẫn bám trên mặt đất

trong khi trên đầu thơ là những đám mây

 

còn nhớ khi anh viết tên em

trên màn hình máy tính

mực đã phai từ trang này qua trang khác

 

chúng ta đã hôn lên môi người lạ

để át mùi vị của chúng ta

khi tên của em trên đầu lưỡi của anh

 

còn nhớ chúng ta đã không bao giờ có được

nhưng mọi thứ vẫn xảy ra

 

thôi, chúng ta hãy quên

như bài thơ quên đánh số

 

6.

Tôi

 

tiếng vọng của tôi không chịu trả lời cho tôi

ánh mắt tôi không nhìn tôi

bóng của tôi cũng không còn theo tôi

bước chân tôi không đi theo tôi

 

tôi đã bị ai đó cướp mất bản thân mình

để trao cho người khác

và họ không cho tôi quay trở lại

làm tôi…

 

7.

những ca từ thì thầm như thể chúng bị lạc đâu đó

sau khi bạn đột ngột gặp

chúng trở nên đau đớn

và bạn nghĩ

chúng đã hát lên tình yêu của mình

và xin qua đêm với bạn

 

bạn không tin

vì những âm thanh quá nhẹ trong thế giới phù du và đáng sợ này

thì thầm

như khói trong mắt bạn

 

chúng nhận ra bạn

trong chiếc áo choàng của tòa án

luôn kết tội âm thanh

chúng cầu xin bạn

– dừng lại đi

 

sau khi kết án

bạn mang mặt nạ và ứa nước mắt

những ca từ mới hiểu ra

rằng trong mọi mặt nạ

vẫn luôn chừa lại cái khe

cho đôi mắt…

 

8.

khi bài thơ phải làm một chai nước mắm

đứng sau lưng tôi

tôi nghe nó kêu

cứu

với…

 

bạn

đã tối, một lần mây

và mưa bắt đầu có mùi

bạn ướt, lạnh thêm lần nữa

 

thực phẩm cần mùi vị

như bài thơ cần mùi

của chiếc vớ

 

bài thơ là nước mắm

nên nó cần một vỏ chai rỗng

làm vở kịch câm

của đời sống

 

để con rối

thò ra

như ngón chân chúng ta chui qua

chiếc vớ thủng

 

bây giờ, một lần nữa

bạn sẽ nghe bài thơ

báo động đau đớn…

 

chúng ta

như những chiếc lá

ướt

nơi ngã tư

 

chúng ta

ngón tay đang rủ xuống

như lá mục trên bàn phím

 

chúng ta câm

miệng

leo lên sân khấu

lãnh giải thưởng

tưởng tượng và sướng

 

và thơ đang thay đổi

thành bài thơ háo danh

đành

vô nghĩa

 

nó quên mất cách thở

căng hai phổi của mình

và mùi nước mắm

mùi cống rãnh

mùi đạo đức

giả hình ảnh của lá mục

ám ảnh như bóng ma

 

ngày xưa

bài thơ mây xốp mùa thu

đôi giày mòn vẹt xuống

thu hút chiếc lá ướt

như nam châm hút sắt

 

một mùa thu

lu bu cuốc xẻng

lục cục lào cào

bài thơ lúc nào

cũng

Vấp

 

nó tự hỏi tại sao

họ lại đẩy những chiếc lá mục thành bài thơ thành lý luận thành anh hùng thành thằng khùng thành nhiều thứ

như logic diệt phát xít thành mục đích

làm bài thơ đầy mụt nhọt

 

mọi thứ của họ nó học thuộc như lòng bàn tay

như rượu say như ăn chực

 

hai bàn chân nó cũng tham gia chiến đấu

và bị chảy máu

dính bết vào đôi giày

đang leo lên sân khấu

 

mùa đông sẽ đến

những người đang yêu sẽ vượt qua

bất kỳ mùa thu lá rơi lá ẩm lá

mục lá nát lá hát lá bay lá khóc lá nào

mà ta từng biết

những người điếc

vẫn thường có vé mời nghe giao hưởng

 

9.

những con chữ khi bị gạch xóa khỏi bài thơ

chúng giống như những người chết rời bỏ bạn bè mình

mong mọi người vẫn không quên họ

 

và khi bài thơ tìm lại

những con chữ đã bị mình vứt bỏ

nằm ngổn ngang như các bệnh nhân nằm trong bệnh viện

chật cứng ba người một giường

ngủ gà ngủ gật

 

những nét chữ của con chữ

chen nhau bò trên trang giấy

mệt mỏi, rét run và sốt

chúng đang tìm một nơi để ở

sau khi bị vứt khỏi bài thơ

 

như bài thơ cũng cần một dúm đất

làm nơi ngồi thở

và mong

những người sống vẫn còn nhớ

khi nó bị vỡ

làm đôi

 

10.

hãy nhẹ nhàng với chúng tôi

 

xin vui lòng

dù muốn hay không

hãy nhớ rằng chúng tôi là nhà thơ

chúng tôi không dễ rơi vào tình yêu, chúng tôi chỉ rơi

vào yêu thương như chúng ta vẫn rời vào cái chết

 

trong tâm trí chúng ta

chúng tôi đang bay

 

một nhà thơ có thể âm thầm tồn tại

một nhà thơ có thể là tất cả mọi người

chúng ta có mạch máu trên cổ tay

về vết cắt chúng ta biết là khủng khiếp

chúng ta đã hôn ma quỷ khi chúng ta

đến địa ngục và ngược lại

 

bây giờ bạn đã được thông báo

rằng nhà thơ có thể bị khinh miệt

chúng ta không chỉ yêu một người khi chúng ta ngã xuống

chúng ta yêu cả thế giới của

chúng ta, chúng ta yêu tất cả

chúng ta

 

và khi chúng ta bị tổn thương thì thật khó

để lành, do đó

làm ơn

hãy nhẹ nhàng với chúng tôi

 

nhà thơ sống hai cuộc đời

một bên ngoài

và một trong tâm trí họ

 

khi bạn nhìn vào mắt họ

bạn có thể thấy vực thẳm

 

hãy dành thời gian để đọc các từ

và bài thơ dù có thế nào

bạn vẫn biết chắc chắn

mình đã yêu một từ

không phải chữ bất tử

 

nhà thơ vẫn thường sống trong hai thế giới

khác nhau…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s