Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 9:15 – Inside the dreams of the rain

pain in the word us. deceiving others is the point of poetry
a pretence of new life rolling around in a net
all entangled, in knots
the word sombre is without an escape
we’re all at fault here
all face each other in transgression.

a sinking kind of sin like water
we all get wet
hence it matters not poetry’s desire for extravagance
slips in are nothing but sad metaphors

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Inside the dreams of the rain.

 

the dry days. in Han characters, the groin character, inductive of rain

 

like rain, inductive of lost time, the days in recall

 

recall, inductive of fear, hence people will never reveal their(của mình) true mind

 

the term their(của mình) in poetry may be confused with vagina(cửa mình)  causing all sorts of fuss, like the escape chute for buildings, no surprise there, like the direct route to a harem

 

in the harem, there is a terminology called cash, what we’re all trying so hard to find. though we won’t admit it, we lick our lips till we’re hot, bothered and whoring, snorting and annoyed, in the end, it’s the guy playing the pokies who’s at fault

 

say if you are dark my dear, your skin a little leathery, please don’t be so hot(lose your temper)

 

the earth is also slowly heating, the way we ponder the words. ever since  the start of this miserable affiliation, their unification (invasion) and dissolution (the formation of nations), the end word is always blood

 

the word blood, forgotten the way people forget that poetry was there from the beginning

 

standing tall, poetry derived from the tips of blades of grass

grass derives from the word green

green derived from the sheen on the medals on someone’s chest

achingly green the foot of every fateful horizon 

steeped in blood

 

pain in the word us. deceiving others is the point of poetry

a pretence of new life rolling around in a net

all entangled, in knots

the word sombre is without an escape

we’re all at fault here

all face each other in transgression.

 

a sinking kind of sin like water

we all get wet

hence it matters not poetry’s desire for extravagance

slips in are nothing but sad metaphors

 

but the word sad is a reminder of forever

 

forever see

the teeth

sucking tobacco from a bong

baring their fangs in newspapers and on TV

 

but the word newspaper is not the word liar

an arrangement of deceitful words

via the heart of a journalist

for a feed believed only the word of leaders

oblivious to the word of the people

 

hence the word people is wrapped in desolation and exhaustion

often sadness evolves into a term called victims

“gosh these people the people like them

two lifetimes the vows, the sacrifice.”

usually, poetry lives but one life

outside of that who bothers to recall how many more 

 

the word recall, inductive of fear, hence people will never reveal their(của mình) true mind

as for the word their(của mình), rather messy as mentioned before.

 

please reread it again from the beginning

read it twice before you throw away

a poem.

_____

Trong giấc mơ của mưa.

 

những ngày này, khô hạn. trong chữ hán, có chữ háng, gợi một hình ảnh của mưa

 

cũng như chữ mưa, gợi chữ xưa, những ngày tháng chúng ta thường tiếc nhớ

 

cũng như nhớ, gợi chữ sợ, làm người ta không nói thật ý nghĩ của mình

 

chữ của mình trong thơ từng có người la lên vì sẽ nhầm thành cửa mình, nhưng những ống thoát hiểm cho các cao ốc thì không ai ngạc nhiên, vì giống đường lên động tiên

 

trong động tiên có chữ tiền, cái mà ngày nay chúng ta đang cố công tìm kiếm. dù ai cũng giấu giếm, nên ai cũng lấp liếm. có người liếm hơi nhiều vì hơi điếm, nên có người càu nhàu, cãi nhau cuối cùng ra lỗi của cậu đánh máy

 

ví như da em nâu có thành da trâu, xin em đừng nóng

 

trái đất cũng đang nóng dần lên, như cách mà chúng ta đang nghĩ về miên man con chữ. vì sự liên kết khốn khổ này mà khi người ta hợp nhất (xâm lăng) và tan ra (hình thành nên những quốc gia), cái chữ cuối cùng thường là máu

 

và chữ máu bị lãng quên như người ta từng quên mất thơ đến từ đâu

 

đứng thẳng lên, thơ đến từ ngóc đầu của cỏ

cỏ đến từ chữ xanh

xanh đến từ long lanh những chiếc huân chương trên ngực

xanh buốt chân trời từng số phận

thấm máu nhau

 

trong chữ nhau có nỗi đau. thơ đến từ dối lừa kẻ khác

giả vờ hồi sinh bằng cách quấn vào tấm lưới

rối mù

từ âm u không một ai mở lối

miễn là mọi người cùng có lỗi

nhìn ai cũng tồi tội.

 

cái tội lỗi mọi người cùng chìm vào như nước

ai cũng ướt

thơ có muốn lôi thôi

cũng chỉ dám ẩn dụ buồn

 

mà chữ buồn lại nhắc chữ luôn luôn

 

luôn luôn thấy

những hàm răng

hút thuốc lào

nhe ra cười trên tivi và báo

 

mà chữ báo không phải là chữ láo

báo ghép chữ ba xạo

lòng trong bút sắc

để kiếm gạo báo giả vờ hiểu chữ lãnh đạo

và không bao giờ muốn hiểu chữ dân

 

nên chữ dân lúc nào cũng cô đơn và mệt

nhiều khi buồn buồn thành chữ nạn nhân

“ôi nhân dân một nhân dân như thế

con nguyện lại hy sinh dẫu sống được hai lần”[*]

thường thì thơ cũng chỉ sống một lần

còn tại ngoại mấy lần, ai mà nhớ

 

cái chữ nhớ, gợi chữ sợ, làm người ta không nói thật ý nghĩ của mình

chữ của mình, đã nói rồi, nghe hơi kinh.

 

xin đọc lại từ đầu lần nữa

đọc hai lần trước khi vứt bỏ

một bài thơ.

 

_________________________

[*]thơ Bùi Minh Quốc.

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s