Categories
POETRY/THƠ

Hoàng Xuân Sơn | t Hrea ding T hr ou Gh tHe s U N l ig h t (3)

Here, all were present
guns ready aiming at the Sun
to fall like sunlight upon processions of old barbed wire
fencing in the sombre sadness

By Hoàng Xuân Sơn, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

 

t Hrea ding   T hr ou Gh   tHe    s U N  l ig  h  t 

 

Like the sadness perceived between one’s fingers

the dissolving cigarette ash in waiting

nights under the canopy singing

the soft utterance of stars on the damp grass

 

Off first thing in morning guns shouldered

into a firing range through the trampling muddy boot prints

chewing on the first dewy grass, the boney ox

in breaking dawn the sudden birdsongs 

 

Here, all were present 

guns ready aiming at the Sun

to fall like sunlight upon processions of old barbed wire

fencing in the sombre sadness

 

Laden feet in constant yearning

mindful desires on shoulders the cravings

the old pavements the bright smiles

rolling with the horizon in beads of sweat the longing

 

The hills not green like the uniforms in hues of dust

on the flag the wavering of a far off scent

afternoons in a city leaning into threads of rain

in notes of love and self reflection

_____

 

Đ ư Ờ n G   d  Â Y   c Ủ A   n  Ắ N g*

 

Như nỗi buồn nhìn thấy trong kẽ tay

những điếu thuốc tàn theo giờ ngóng đợi

đêm ta nằm hát dưới vòm cây 

trên cỏ ướt những vì sao khẽ nói . . .

 

Và sớm mai ta vác súng lên đường

vào sân bắn những dấu giày ẩm đất

con trâu gầy nhai mớ cỏ đầu sương

mà ngỡ thấy buổi hừng đông chim hót

 

Người có mặt trong một ngày đông đủ

ta bắn đạn đi về hướng mặt trời

rơi thành nắng trên hàng dây thép cũ

rào quanh ta một nỗi ngậm ngùi

 

Chân có nặng vẫn đeo cùng thương nhớ

nhớ trên đầu thèm nhớ ở trên vai

thôi phố cũ và môi cười rạng rỡ

nhớ theo trời lăn giọt mồ hôi

 

Đồi không xanh như áo mầu bám bụi

lên ngọn cờ treo một chút hương xa

cho thành phố buổi chiều mưa nghiêng sợi

viết thư tình và nhớ đến riêng ta

 

 Hoàng Xuân Sơn

(Quang Trung, 12/70)

 

*Trích báo Văn 1970.

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s