Categories
POETRY/THƠ

Phan Nhiên Hạo | AS THE TRAIN ARRIVE (4)

like the wind, like an insidious resentment
of spirits buried together
I’m exhausted from the silence
It’s unforgiving; it’s like ants,
patiently carries each red blood cells from my body.

By Phan Nhiên Hạo, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

AS THE TRAIN ARRIVE

 

Me saying it out loud could make someone laugh

another angry and start plots of coup d’état 

the words are of little importance

like a blue name tag, on the lapel of a shirt

a student turning ten

who has gone through two miserable years of change

who’s used to buying ice each summer lunch

hoping to dissolve the Sun

into a rectangular iceberg.

 

When I was older, I thought words could heal

by opening up a wound, disinfecting then bandaging. I thought…

No, in this silence sometimes I saw

the two hands of recall stretching out

clapping violently without a sound

like the wind, like an insidious resentment

of spirits buried together

I’m exhausted from the silence

It’s unforgiving; it’s like ants,

patiently carries each red blood cells from my body.

 

I pointed this out in a scream

But the train lunging forward with its horn-like thunder

turns my efforts into a joke

A row of white words written on the black wall of the train):

“Post Colonial train, on a Global Route.”

I quickly jumped on. On the carriage sat and stood a ridiculous number of people

How many are like me without a ticket?

_____

 

TRONG KHI CON TÀU ĐI TỚI

 

Tôi nói ra điều này có thể làm một người cười

một người khác nổi giận và bắt đầu các âm mưu đảo chánh

những lời nói thật ra không có trọng lượng gì

như một bảng tên màu xanh, trên ngực áo

đứa học trò lên mười

đã trải qua hai năm đổi thay cực khổ

Nó thường đi mua nước đá những buổi trưa hè

hy vọng làm tan mặt trời

thành những tảng băng hình chữ nhật.

 

Khi lớn lên tôi tưởng lời nói có thể chữa lành

mở ra một vết thương, tẩy trùng rồi băng lại. Tôi tưởng…

Không, trong sự im lặng này đôi khi tôi thấy

hai bàn tay của ký ức vươn ra

vỗ vào nhau hung bạo không thành tiếng

giống như gió, giống như sự thù nghịch ngấm ngầm

của những linh hồn bị chôn chung

Sự im lặng này làm tôi kiệt sức

Nó không tha thứ, nó giống như kiến,

kiên nhẫn khiêng những hồng huyết cầu ra khỏi thân thể tôi.

 

Tôi nói ra điều này bằng giọng hét to

Nhưng con tàu lao đến với tiếng còi như sấm,

khiến cho sự cố gắng của tôi chỉ là một trò hề

Trên thành toa đen lướt qua hàng chữ trắng:

“Tàu Hậu Thuộc Địa, chạy tuyến Địa Cầu”

Tôi vội nhảy lên. Trên tàu đứng ngồi nhiều người lố nhố

Có bao nhiêu người đi lậu vé như tôi?

 

Translated in September 2019

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s