Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | A THOUSAND TIMES NUMBER SEVEN (10)

I rounded up seven rainstorms on Mount Chư Mang, layered them like an apocalyptic tsunami, did you see my love, would it be so hard to believe? The storm at the very end was of an age in shorts oxen herding, stealing potato roots smearing mud chewing wiping sludge off our eyes beneath the rain. The torrent a top achingly cold came solo from afar, heard the water seeping into bone pitied the tiny innocent heart, with all his paths leading into a barren desert. Placed above is the rain from a blistering land of sandstorms sweeping away the old trees. Then above an unexpected storm on the path to a nervous breakdown during that search for fun, in the half-light the four walls of the mountain pale white, chilling, lucky though, still in my hands the warmth of another.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

 A THOUSAND TIMES NUMBER SEVEN

   

I sang seven songs simultaneously, have you heard my love, would it be so hard to believe? I’m singing a song about a petite angel in a far off land beneath a vast misty starry night. On top is an anthem about silk blooms welcoming the sky in a distant sea. A little higher is a sweet melody about familiars on mount Chư Mang, on top of that a rioting heated humming of amber fire imprisoned in the torso of night.

I continued to belt it out, to the very end of the exhausting, lonely verse words slash characters!

I recounted seven storylines after lines atop each other, have you heard my love, would it be so hard to believe? The first is about my aimless idle life accursed with hate and the ease of loving thousands. Above is a hectic, crowded existence filled with horses, oxen, chicks, pigs grains consuming meat all tossed together. High again is a tale of feral animals awoken mid-the-night humans, at the precipice lead each other in circles. Above that, a story of innocent beating hearts of young love ever meeting, evaporating in moments, as on those front eaves a summer dewdrop.

I recited seven poems piled up like autumn leaves, did you hear my love, would you believe it if you could? On top is a poem of childhood blooming jacarandas cicadas blue sky red sunsets. Next is a tiresome loaded ode about breakups. A verse of unending hundred-year-old war beneath. Below it is an ode of feet yielding trapped in mud. Deeper are odes thicker more sombre, choked up with memories husky coughing like that of an eighty-year-old man. And of course, the poem at the very bottom is tight chested wheezing, having to carry all that joy and melancholy intertwined above!

I rounded up seven rainstorms on Mount Chư Mang, layered them like an apocalyptic tsunami, did you see my love, would it be so hard to believe? The storm at the very end was of an age in shorts oxen herding, stealing potato roots smearing mud chewing wiping sludge off our eyes beneath the rain. The torrent a top achingly cold came solo from afar, heard the water seeping into bone pitied the tiny innocent heart, with all his paths leading into a barren desert. Placed above is the rain from a blistering land of sandstorms sweeping away the old trees. Then above an unexpected storm on the path to a nervous breakdown during that search for fun, in the half-light the four walls of the mountain pale white, chilling, lucky though, still in my hands the warmth of another.

My love, have you ever heard of a flower blooming on a boulder? This phenomenon is one of those mysteries on mount Chư Mang. During chilly rainy days, flowers would bud and flourish at the core of the mountain. I took seven mountains piling them on top of one another before I prune and water, reciting tales and poetry to create wind and rain, like a knight mid his life looking down on the dire twisted manner of humanity. Waiting till midnight, till the stars in the sky began to burn, the flowers would bloom on those rocks, till the scent was constant and fragrant lavishes the mead.

Last night, I dreamt a whole seven dreams, believe it, my love? At the top in blue are soft ocean waves of that day so long ago so tough to recall. The next dream, the colour of pure white snow, a girl quietly walking away with her face hidden and never once looked back in her hand a white flower. Further down is a red dream the hue of our flag of garish annual blood blooming blotchy white frangipanis in the front porch. Deeper the visions began to crumble and their shape undefined. At the very bottom, the dream in black ooze overflowed endlessly from midnight till dawn, wetting everything in its path, endlessly cold.

My love, you may be unaware, in Chư Mang you’ve only just arrived. I’ve surpassed seven ways of life intertwined to and forth fighting from demons to addictions. The path on top is a rocky desert where I counted each step burnt crisp in the noon light. The one near a crowded tramping hustle — the way beneath steeped in black mud red blood mixed in rainwater and salty tears. Every path is a tiresome struggle, craving for a minute of respite, for a leg to rest on the other to look at a foreign sky scattering with clouds.

This afternoon, I will dutifully sit and rearrange everything, like this, I will pile the seven songs on the seven tales, seven poems on the seven rainfalls, seven roads beneath the seven dreams, pile on top of the seven mysteries from mount Chư Mang. Though not just the number 7 but time it by 1,000, that is seven thousand dreams on seven thousand mountains, seven thousand songs seven thousand poems seven thousand echoing terms of endearment. Is that enough love, enough pain?

Should we start again, re-arrange the seven thousand adulation adoration on seven thousand immeasurable distant, seven thousand cloudy mountains constellations of seven thousand stars.

      

Ngàn lần số Bảy

 

       Ta hát một lần bảy bài hát xếp chồng lên nhau, mình có nghe thấy không, nếu nghe thấy thì có tin không? Bây giờ ta hát bài hát của sương đêm xa vắng ngôi sao thiên thần bé nhỏ. Xếp chồng ngay bên trên là lời ca về biển cả xa xăm gấm hoa đưa tiễn bên trời. Trên chút nữa là giai điệu ngọt ngào về bầy linh miêu trên núi Chư Mang, trên nữa là âm thanh cuồng loạn của lửa than trong ngực đá đêm dài tù ngục.

 `   Hát mãi thôi, cho hết những hoang vu miệt mài câu chữ dấu thanh ký tự mệt nhoài! 

       Ta kể một lúc bảy câu chuyện xếp chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, mình có nghe thấy không, nếu có nghe thấy thì có tin không? Đầu tiên là chuyện của chính đời ta nhớn nhác ngược xuôi nhẹ dạ yêu thương ngút ngàn căm hờn rủa xả. Xếp ngay bên trên là chuyện về thế gian đông đúc trâu ngựa lợn gà hối hả gạo cơm ăn thịt lẫn nhau. Bên trên nữa là chuyện về bầy thú hoang nửa đêm tỉnh giấc làm người, dẫn dắt nhân quần đi theo vòng tròn quanh miệng vực. Trên nữa là câu chuyện về một trái tim tuổi trẻ yêu thương bằng nhịp đập long lanh không hề hứa hẹn, có thể dễ dàng vỡ tan bất cứ lúc nào, như một giọt sương treo trước cửa mùa hè…

       Ta đọc một lúc bảy bài thơ xếp chồng lên nhau như lá rừng mùa thu, mình có nghe thấy không, nếu nghe thấy thì có tin không? Trên cùng là bài thơ học trò phượng nở ve kêu trời xanh nắng đỏ. Tiếp đến là bài thơ mệt mỏi trần gian gồng gánh chia phôi. Dưới nữa là bài thơ về cuộc chiến tranh ngàn năm chưa kết thúc. Dưới sâu là bài thơ tù ngục bàn chân buông thõng dưới bùn. Càng xuống dưới sâu thì thơ càng trầm đục, giọng khàn như lão tám mươi ho bằng giọng ho ký ức. Bài thơ nằm dưới cùng dĩ nhiên nhiều khi khó thở vì tức ngực, vì phải đội trên mình lớp lớp những đan xen chồng chéo buồn vui!

       Ta gom bảy cơn mưa về một chỗ quanh núi Chư Mang, xếp chồng nhau như sóng biển ngày tận thế, mình có nhìn thấy không, nếu nhìn thấy thì có tin không? Cơn mưa dưới cùng tuổi quần đùi áo vá chăn trâu, trộm sắn trộm khoai chùi đất vừa nhai vừa nuốt vừa vuốt mắt vì mưa quá to. Cơn mưa xếp trên lạnh buốt đường về một mình xa ngái, nghe nước ngấm vào thịt da mà thương tim mình nhỏ dại, đi đường nào cũng chỉ gặp chính mình thôi. Xếp ngay bên trên là những trận mưa nguồn lở đất lở cát cuốn trôi cổ thụ. Trên nữa là cơn mưa chạm mặt tình cờ trên chặng đường dâu bể tìm vui, trắng xóa bốn bên núi đồi hoàng, lạnh, may mà, trong bàn tay còn nóng ấm một bàn tay.

       Mình đã bao giờ thấy đá nở hoa chưa? Trên núi Chư Mang quả thực nhiều chuyện lạ lùng kỳ ảo. Vào những đêm mưa mát rượi lòng núi, trên những tảng đá lưng trần hàng triệu năm tuổi tác, bỗng đâu hé nụ bung mầm rồi rạng rỡ đơm hoa. Ta xếp bảy quả núi chồng lên nhau rồi vun rồi tưới, rồi làm gió làm mưa rồi kể chuyện rồi ngâm thơ, như một hiệp sĩ nửa mùa coi khinh những lề thói nhân gian dối gian rối rắm. Rồi chờ cho đến nửa đêm, khi những ngôi sao bên trời thắp lửa, đá sẽ bắt đầu nở bung hoa, thơm ngào ngạt cả một vùng sơn khê trùng điệp.

       Đêm qua, ta mơ một lúc bảy giấc mơ xếp chồng lên nhau, mình có tin được không? Trên cùng là giấc mơ màu xanh có sóng biển dạt dào của ngày nào đó xa xôi không nhớ nữa. Tiếp đó là giấc mơ tuyết trắng mênh mông, người con gái nào đó không rõ mặt tay cầm bông hoa trắng lặng lẽ bước đi không một lần ngoái lại. Dưới nữa là giấc mơ màu đỏ cờ hoa đại thắng quanh năm lòe loẹt trước hiên nhà loang lổ máu và hoa. Càng xuống sâu giấc mơ càng nát vụn ra không còn nhìn rõ hình hài. Ở dưới cùng là giấc mơ màu đen chảy tràn trề từ nửa đêm về sáng, chảy đến đâu ướt đầm đìa đến đó, lạnh lẽo vô biên.

       Mình mới đến Chư Mang, nên có thể mình chưa biết được. Ta đã đi qua bảy ngả đường đời lộn tới lộn lui chồng chéo đan xen ma trận mê hồn. Ngả trên cùng sỏi đá đếm từng bước trưa hè cháy khét. Ngả bên cạnh chen chúc bàn chân giẫm đạp bon chen. Ngả xếp dưới nữa là bùn đen máu đỏ trộn lẫn với nước mưa hoặc là nước mắt. Ngả nào cũng toàn là mỏi mệt, chỉ thèm một phút dừng lại, chân nọ gác lên chân kia nhìn viễn xứ mây trời.

       Chiều nay, ta lại lẩn thẩn ngồi xếp lại, này nhé, ta xếp bảy bài hát lên trên bảy câu chuyện, bảy bài thơ xếp trên bảy cơn mưa, bảy con đường xếp dưới bảy giấc mơ, tất cả xếp chồng lên bảy ngọn núi cao xứ Chư Mang kỳ ảo. Ví dụ như không phải là số 7 mà nhân với 1.000, tức bảy ngàn giấc mơ trên bảy ngàn đỉnh núi, bảy ngàn bài hát bảy ngàn câu thơ bảy ngàn ngân nga như là thương nhớ… Như thế đã đủ nhiều chưa, đủ yêu thương chưa, đủ mệt nhoài chưa?

       Bắt đầu lại nhé, ta xếp bảy ngàn yêu thương trên bảy ngàn xa ngái, bảy ngàn mây núi bảy ngàn vì sao…

                                                                                            

                                                                                                   

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s