Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | NOT A GRAVE (177)

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

I’m asleep in the forest

the silent night swallows me whole

 

I did not tried to fight off

the graves that may, overwhelmed those

tired souls

 

as for the trees rustling

I love them more than anything

whispering

 

there’s a drunk, he’s blue and a little dark,

he asked: long ago, was this what I desired?

in the days I was never tired

 

I lay myself down

digging a hole in my bed

wait for the trees’ roots to fill it up

the leaves to cover 

my eyes

 

I’m

a tree that grows

amidst this forest, dissolving within 

the embrace of my lover

and unhappiness shall never be say

display

 

on a branch 

I’m dangling

until(the meaning of)

the arrival of a poem 

replaces me…

_____

_____

 

tôi nằm ngủ trong rừng

đêm im lặng đến nuốt chửng tôi

 

tôi không chống lại

những ngôi mộ có thể lấp đầy

tâm hồn mệt mỏi

 

và những cái cây

tôi đã yêu chúng đến dường nào

rì rào rì rào

 

có một gã say, hắn màu xanh và hơi tối

hắn hỏi: có đúng là nơi tôi mong ước ngày xưa?

nơi tôi không bao giờ mệt mỏi

 

tôi đặt mình xuống

tự đào một cái lỗ trên giường

chờ rễ của những cái cây tràn ngập

những chiếc lá sẽ che khuất

mắt

 

tôi

một cái cây sẽ mọc

giữa đám rừng này

hòa tan trong vòng tay

của người yêu, và những điều bất hạnh sẽ không bao giờ

hiển thị

 

trên cành cây

tôi treo mình lơ lửng

cho đến khi

có một bài thơ tới

thay tôi…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s