Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Lê Vĩnh Tài | THE BODY PART FACTORY (132)

The male sales assistant smiled: “Yes, my wife’s also itchy when she borrowed her little sister’s legs, busted the veins on her legs opening them too wide.” I frowned: “That’s your wife’s business, my wife has a pair of very lovely long legs.”

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

I went to the body part factory to order a new leg. The salesman was sitting in front of a computer screen, looks up as I entered. Me checking out all the different shiny colour legs hanging on the wall. His eyes followed my excited gaze: “You need a new leg?”

I nodded.

There were bright yellow legs, some purple and curvy, very pleasing to the eye. He asked:

– What kind of leg are you after?

– A wooden leg, but it has to be light with good suspension.

– Above or below the knee?

– Below.

– Was it an accident or congenital?

– Congenital. I don’t have shins. I grew up with artificial legs. I borrowed my younger brother’s legs at one stage for a period but ended up with an itchy allergic reaction. Since then has gone back to my wooden legs.

The male sales assistant smiled: “Yes, my wife’s also itchy when she borrowed her little sister’s legs, busted the veins on her legs opening them too wide.” I frowned: “That’s your wife’s business, my wife has a pair of very lovely long legs.”

“May I have your contact details?” I gave him my contact and he continued: “May I give you a nickname to differentiate from the other customers?”

– I like to use my traditional name.

– Ah, he looked at my file: “Hùng?”

– Yes, Nguyễn Văn Hùng.

He returned to his work of selling. “If you want a pair of long legs, why don’t you get the surgery? It only takes a few hours, a week of physio, then after that perfect. The flesh is always wonderful with great suspension.”

He told me the price of the surgery. The price was very cheap. I didn’t know the surgery could be so fast and cheap. The salesman added: “Hands and arms, eyes and ears… Now could all be easily replaced with surgery. But when you replace legs there may be issues.” I asked: “With what?” He answered: “The plumbing.” “What do you mean?” I asked. “The drainage, it has to be replaced along with the legs as a set since we’ll have to renew the crotch,” the salesman winked. I replied: “That’s not an issue.”

– So, do you want the plumbing to be big or small?

– Small, the smaller the better, if it’s like that it’ll be better.

He totalled the bill, I settled it. He continued to up sale: “Here is a full set from your waist down. Golden bronze with pink shimmer. Is there anything else I can help you with?”

I shook my head.

“Mr Nguyễn Văn Hùng, thank you, sir. Everything has been booked, as per our policy there’s no refund nor change of appointment.”

I smiled as I left the factory.

I’m not Nguyễn Văn Hùng. He’s my wife’s work colleague. I thought of when he wakes up after the operation in the theatre

*****

Tôi đi vào Xưởng sản xuất cơ thể con người để đặt một cái chân mới. Chàng nhân viên bán hàng đang ngồi trước màn hình máy tính, ngước lên khi tôi vào. Tôi nhìn các loại chân đủ màu đủ kiểu bóng loáng đang treo trên tường. Anh ta nhìn theo ánh mắt thích thú của tôi: “Bạn cần một cái chân mới?”

Tôi gật đầu. 

Có chân thì màu vàng tươi, có chân cong cong có màu tím, trông khá thích mắt. Anh ta hỏi: 

– Bạn muốn loại chân nào?

– Một cái chân gỗ, nhưng phải thật nhẹ và êm.

– Phía trên hoặc dưới đầu gối?

– Phía dưới.

– Bạn bị tật bẩm sinh hay tai nạn?

– Bẩm sinh. Tôi không có ống quyển. Tôi lớn lên với chân giả. Tôi đã từng mượn chân em trai tôi một thời gian, nhưng bị dị ứng và ngứa. Vì vậy tôi phải đi lại bằng chân gỗ.

Chàng nhân viên bán hàng cười: “Ừ, vợ tôi cũng bị ngứa khi mượn chân em gái nàng, sau đó nàng còn làm tổn thương cả tĩnh mạch cẳng chân khi dang ra quá rộng.” Tôi cau mày: “Đó là chuyện của vợ ông, còn vợ tôi có đôi chân dài tít tắp.”

“Tôi có thể xin thông tin về bạn?” Tôi đưa thông tin của mình ra và anh ta nói tiếp: “Tôi có thể đặt cho bạn một nickname để phân biệt với các khách hàng khác?”

– Tôi thích tên theo truyền thống.

– A, anh ta nhìn vào hồ sơ của tôi: “Hùng?”

– Ừ, Nguyễn Văn Hùng.

Anh ta bắt đầu quay lại việc kinh doanh của mình. “Nếu bạn thích một đôi chân dài, sao bạn không mổ? Chỉ mất vài tiếng, tập một tuần, và sau đó mọi thứ thật tuyệt vời. Da thịt bao giờ cũng êm và sướng.”

Tôi nghe qua giá tiền phẫu thuật. Giá rất rẻ. Tôi không ngờ phẫu thuật lại nhanh và rẻ như vậy. Chàng nhân viên bán hàng nói thêm: “Bàn tay và cánh tay, đôi mắt và đôi tai… Bây giờ cái gì cũng có thể mổ thay mới dễ dàng. Nhưng khi thay chân thì bạn sẽ gặp một vấn đề.” Tôi hỏi: “Về cái gì?” Anh ta trả lời: “Về đường ống dẫn nước.” “Là sao?” Tôi hỏi. “Là cái để đi tiểu, nó phải được thay theo chân của bạn cho đồng bộ vì chúng ta sẽ làm mới cả khớp háng,” chàng nhân viên bán hàng nháy mắt. Tôi trả lời: “Không có vấn đề.”

– Vậy bạn muốn thay đường ống dẫn nước cỡ lớn hay nhỏ?

– Nhỏ, càng nhỏ càng tốt, vì như thế có lẽ sẽ tốt hơn.

Anh ta cộng hóa đơn, tôi trả tiền. Anh ta không quên quảng cáo thêm: “Đây sẽ là đợt trang bị đầy đủ từ thắt lưng của bạn trở xuống. Màu vàng nâu ánh hồng. Bạn còn hỏi thêm gì nữa không?”

Tôi lắc đầu.

“Cảm ơn bạn, ông Nguyễn Văn Hùng. Tất cả đã lên chương trình, mặc định và không ai có thể thay đổi cuộc mổ và hoàn tiền lại.”

Tôi cười khi rời cửa hàng.

Tôi không phải là Nguyễn Văn Hùng. Đó là tên của người vẫn làm việc chung với vợ tôi. Tôi nghĩ đến khi anh ta tỉnh dậy trong phòng mổ.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s