Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | THE POET – THI SĨ (195)

a cloud’s fingers through our hair
nodding greetings at canopies of ancient trees
branching covers of a home
upon a return after a long exhausting day
wiping the sweat off with the striped cuff of a sleeve
anxieties verging on tears
with no right guideline to follow
the drifting shadows of humanity like wild daisies
innocent colours without a need for thought

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


THE POET 

 

the verse thought asleep forgotten after each bout of drunkenness

erect still, after falling head(a lump) over heel

warming the heart half the day after

churning within

a knowing existence

 

the sad flowers by the side of the road

Why do we tolerate him stumbling all over us?

the sadness like the rain

the poet is not ambition

the poet is a dream

 

begging the clear sky to try, please rain

trying like tears

tears often alone falling

often wholly falling upon a fancy

 

a cloud’s fingers through our hair

nodding greetings at canopies of ancient trees

branching covers of a home

upon a return after a long exhausting day

wiping the sweat off with the striped cuff of a sleeve 

anxieties verging on tears

with no right guideline to follow

the drifting shadows of humanity like wild daisies

innocent colours without a need for thought

 

the verse, a smudging of darkness

ease in every step strolling so it may see it’s not trapped

with a background, no one could confirm

substantial like a giant hail storm

passing storms

draping upon the village like a tablecloth

shaking its head in fear

a bewildering indefinite fear

an illness no one could deny

 

behind so many gods we all hide

there’s no uprooting it

gosh if only the trees had a thought

it would blush in humiliation

the tightening sickening stupidity

and if not in err or lost

as it faces the climbing vines

the sparking thoughts

the single light is nothing but darkness

_____

 

THI SĨ 

 

câu thơ tưởng ngủ quên sau những lần say rượu

vẫn đứng vững sau những lần té u đầu

ấm lòng nửa ngày hôm sau

lòng khôn khuây

biết mình tồn tại

 

những bông hoa ven đường buồn bã

sao ngã rẽ nào ta cũng bằng lòng?

và buồn như mưa

thi sĩ không phải là tham vọng

thi sĩ là giấc mộng

 

trời không mưa cũng cố lạy trời mưa

cố như là nước mắt

nước mắt nhiều khi chỉ chảy một mình

nhiều khi chảy hoàn toàn do tưởng tượng

 

như đám mây lùa bàn tay trên tóc

cúi chào những tàn cây cổ thụ

trùm lên ngôi nhà

sau khi mệt mỏi quay về

lau mồ hôi bằng ống tay áo có nhiều đường kẻ sọc

lo phát khóc

vì không canh được lề phải để đi…

những bóng người trôi qua như cúc dại

màu ngây thơ không phải nghĩ suy gì

 

câu thơ lúc nhá nhem tối

thong thả từng bước chân để thấy mình không bị ai giam hãm

với lý lịch không ai xác nhận

nặng như trận mưa đá khổng lồ

những trận bão ngang qua

rũ xuống làng quê như một chiếc khăn bàn

lắc lư cái đầu vì sợ

hoang mang sợ hãi mơ hồ

căn bệnh không ai chối bỏ

 

ai cũng giấu mình trước quá nhiều vị thánh

không làm sao trốc rễ

ôi nếu cỏ cây biết suy nghĩ

nó sẽ đỏ mặt vì nhục nhã

bệnh hoạn ngu ngốc xiết bao

và nếu nó không lầm lạc

khi ngập mặt làm dây leo

những điều le lói

một ngọn đèn cũng bóng tối mà thôi

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s